⬅ Trước Tiếp ➡
“Triển tổng, lời này của ngài đang sỉ nhục tôi, cũng là sỉ nhục những đồng nghiệp khác ở bộ phận nhân sự. Bọn họ hết lòng làm việc, ngài lại tự tiện phỏng đoán như vậy, tôi nghĩ ngài sẽ khiến bọn họ rất thất vọng.”
“Đây là suy đoán bình thường!” Triển Mộ Nham nắm cái cằm tinh xảo của Lương Yên, trong đôi mắt lãnh lẽo của anh tràn đầy sự đe dọa khiến cô run rẩy, “Tịch Lương Yên, cô còn cần tôi nhắc nhở cuộc sống cá nhân hỗn loạn và những hành động bẩn thỉu của mình sao? Hiện tại tùy tiện lật một tờ báo của năm năm trước cũng có thể thấy được rõ ràng! Tôi cảnh cáo cô, nếu cô không làm tốt vị trí này thì tôi sẽ khiến cô phải cút xéo ngay lập tức!”
Nếu không phải bên nhân sự đã ra thông báo, anh căn bản không muốn liếc cô một cái!
Cặp lông mi dài của Lương Yên khẽ run rẩy, một lúc lâu mới đứng thẳng lên, mím môi cười khẽ, “Tổng giám đốc yên tâm, nếu như làm không tốt thì tôi sẽ chủ động rời đi.”
Triển Mộ Nham híp mắt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn quật cường của cô, ánh mắt hơi trầm xuống. Anh hất cằm cô ra, trầm giọng ra lệnh: “Cút ra ngoài làm việc.”
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Cửa phòng nhẹ nhàng đóng lại, Lương Yên tựa lên cánh cửa dày cộp nặng nề, hít một hơi thật sâu. Cô cố gắng điều chỉnh tốt tâm trạng mới xoay người đi vào phòng thư ký.
Bên trong phòng thư ký đã có mấy thư ký cùng trợ lý ngồi đó. Lương Yên nở nụ cười chào hỏi mọi người, sau đó liền ngồi xuống bắt đầu sửa sang lại công việc.
“Ôi chao, hôm qua mấy người có nhìn thấy cô bạn gái mà Triển tổng dẫn theo không?”
“Không có. Lúc ấy tôi đang đi ăn cơm. Vóc người như thế nào? Có xứng với Tổng giám đốc của chúng ta không?”
“Tổng giám đốc đã coi trọng rồi thì còn cần phải nói sao? Xinh chết đi được! Đứng bên cạnh Tổng giám đốc đúng là tuyệt phối.”
“Ai ôi. Hâm mộ chết mất. . . . . . Lúc nào tôi mới tìm được người chồng giàu có lại đẹp trai như vậy đây.”
“Ha. Cô sao, tỉnh lại đi!”
. . . . . .
Lương Yên đang chăm chú xem xét lại tài liệu, nghe bọn họ bàn tán như vậy cũng hơi dừng lại.
Anh có bạn gái rồi sao? Thì ra là vậy, dù không có Niệm Niệm thì thế giới tình cảm của anh vẫn đặc sắc như vậy. . . . . .
Lương Yên thở dài một hơi, vỗ vỗ gương mặt.
Tịch Lương Yên, không phải mày đã sớm gạt bỏ người này khỏi lòng mình sao, hiện tại còn rầu rĩ không vui cái gì?
. . . . .
Là tình địch của cô.
Buổi trưa, tất cả mọi người đi ra ngoài ăn cơm. Lương Yên còn đang cắm cúi sửa lại bưu kiện —— cô không muốn để Mộ Nham coi thường mình, cho nên chỉ đành phải cố gắng gấp bội.
“Ôi chao, Lương Yên, tớ sẽ mang cơm lên cho cậu. Chắc bạn gái của Tổng giám đốc sắp mang bữa trưa tình yêu đến rồi, cậu nhớ lấy điện thoại chụp lại, lát nữa để tớ nhìn một cái.” Cô trợ lý Tiểu Chùy trước khi đi còn không quên nhắc nhở.
“Biết rồi, đi đi. Lấy cho tớ một phần đậu xào thịt nhé.” Lương Yên dở khóc dở cười đẩy Tiểu Chùy ra cửa.
Lúc cô chuẩn bị quay về phòng thư ký thì nghe thấy tiếng giày cao gót vang lên: “Lê tiểu thư, tôi còn đang định đi xuống dưới lấy đồ ăn cho Tổng giám đốc đây.”
“Vậy xem ra tôi đến rất đúng lúc rồi. Sẽ không quấy rầy công việc của anh ấy chứ?” Giọng nói này. . . . . .
Lương Yên sửng sốt.
Cô đang định đi về phòng làm việc lại hơi dừng lại. Cho dù đã qua năm năm thì cô cũng sẽ không quên cô ta. Thậm chí Lương Yên còn không thể quên được những lời nói cay nghiệt trong hôn lễ, cả những lời nói mà cô ta đã nói với phóng viên. . . . . .
Cô căn bản không dám tin người bạn tốt nhất của mình lại nói ra những lời nói đó.
Nhưng sao Lê Mạn Thanh lại đột nhiên trở thành bạn gái của Mộ Nham?
Lê Mạn Thanh đã đi theo A Tín đến cửa phòng thư ký.
Cô ta vừa liếc thấy Lương Yên cũng kinh ngạc đến giật mình.
Năm năm không gặp, Lê Mạn Thanh đã không còn ngây ngô như lúc mới tốt nghiệp, đổi thành sự thành thục diễm lệ.
Cô ta mặc một bộ âu phục màu đỏ cùng với dáng người xinh đẹp, nhìn cô ta vừa quyến rũ lại không mất phần tao nhã.
“Cô. . . . . . Sao cô lại ở đây?” Lê Mạn Thanh hồi phục lại tinh thần trước.
A Tín nhìn hai người một cái, “Lê tiểu thư biết thư ký Tịch sao?”
“Thư ký?” Lê Mạn Thanh cau mày, nhìn lên nhìn xuống đánh giá Lương Yên vài lần. Nụ cười của Lương Yên có chút lạnh lẽo, “Đã lâu không gặp, bạn tốt nhất của tôi!”
“Tôi không dám trèo cao lên thiên kim Tịch gia.” Lê Mạn Thanh lạnh giọng mỉa mai, cô ta quay đầu liếc A Tín một cái, “A Tín, anh đi ăn cơm đi. Để thư ký Tịch đưa tôi đến chỗ Mộ Nham được rồi.”
“À, cũng được” A Tín gật đầu một cái, dặn dò Lương Yên xong liền xoay người rời đi.
Trong lòng Lương Yên có rất nhiều nghi vấn, nhưng cô sẽ không hỏi ra miệng, chỉ ra hiệu mời đi theo rồi đi ở đằng trước, “Bên này.”
Rất nhanh đã đến phòng làm việc của Tổng giám đốc, Lương Yên thử gõ cửa nhưng không thấy người bên trong trả lời.
Lê Mạn Thanh đã tao nhã xoay tay cầm cửa, chậm rãi đi vào đặt đồ ăn lên bàn làm việc. Lương Yên đang định đóng cửa quay về phòng làm việc.
“Đợi đã…!” Lê Mạn Thanh đột nhiên gọi cô lại.
Lương Yên hơi dừng lại rồi quay đầu nhìn cô ta.
“Cô không muốn biết vì sao lúc trước tôi lại làm như vậy à? Tôi là bạn tốt nhất của cô!” Lê Mạn Thanh khẽ nhếch môi, lạnh lùng nhìn Lương Yên.
⬅ Trước Tiếp ➡