⬅ Trước Tiếp ➡
Nước mắt của Lương Yên không ngừng rơi xuống, cô không dám tin những lời này là do anh nói ra, thế nhưng sự thật lại tàn nhẫn như thế, cô không thể nào phủ nhận.
Gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt, chưa từ bỏ ý định chất vấn: “Anh……lấy tôi ra trao đổi? Ngay từ khi bắt đầu…..anh đã tính như vậy?”
“Không phải cô cũng rất hưởng thụ sao?” anh chỉ lạnh lùng liếc nhìn cô.
Hưởng thụ?
Rốt cuộc con mắt nào của anh thấy cô đang hưởng thụ?
“Triển Mộ Nham, anh khốn nạn, khốn nạn.” đả kích quá lớn, cô giống như một con thú nhỏ bị thương, dùng hết sức xông ra đánh anh, giống như muốn phát tiết tất cả những ủy khuất và khó chịu trong lòng mình.
Cô là con ngốc mới có thể âm thầm mừng rỡ khi được anh mời làm bạn gái, cô ngu ngốc mới cảm thấy khi bước vào đây, họ giống như người yêu…
Thật ra, ngay từ khi bắt đầu, anh đã muốn bán cô đi rồi.
Nhìn thấy Lương Yên đang khóc trong lòng mình, anh nhíu mày, một loại cảm giác kỳ lạ xuất hiện trong anh, khiến anh ngạt thở.
Anh cũng không có ngăn cản cô phát tiết, đứng yên ở đó để mặc cho cô nổi điên, ánh mắt anh nhìn cô, càng phức tạp.
Ánh mắt này của anh rơi vào trong mắt Lê Man Thanh càng giống như liếc mắt đưa tình.
Ánh mắt cô ta trở nên u ám, nhưng rất nhanh liền biến mất, Lê Man Thanh nắm tay Lương Yên, hung hăng đẩy cô ra khỏi ngực Triển Mộ Nham.
Lương Yên đi đôi giày cao gót, lập tức cả người lảo đảo, thiếu chút nữa đã ngã xuống, đôi mắt Triển Mộ Nham trầm xuống, lập tức vươn tay, nhưng chỉ có thể giữ chặt cánh tay Lương Yên, mà Liên Thiếu đã nhanh chóng ôm eo cô, giúp cô ổn định.
Anh ta xấu xa cười một tiếng, trêu chọc cô “Nhanh như vậy đã ôm ấp yêu thương, đêm nay chúng ta còn có cả đêm bên nhau.”
Bàn tay Triển Mộ Nham cứng đờ, sau đó lạnh lùng buông ra.
Lương Yên còn chưa kịp đứng thẳng người, bỗng nhiên “ba” một tiếng, Lê Man Thanh giơ tay tát lên mặt Lương Yên.
“Tịch Lương Yên, tối nay là do cô tự mình lựa chọn! Cô là loại người gì, tôi và Mộ Nham đều hiểu, đừng giả bộ giống như Thánh Nữ.”
Lương Yên chỉ cảm thấy trên mặt đau rát, ánh mắt không thể tưởng tượng nổi.
Hai người trước mắt cô, một người đã từng là bạn thân của cô, một người đã từng là người đàn ông mà cô thầm mến trong nhiều năm….
Cô làm người có phải quá thất bại rồi không?
Cô cười lạnh, nỗ lực nuốt nước mắt vào trong, ngẩng đầu lên muốn đáp trả, một thân ảnh đã đứng trước mặt cô.
Liên Thiếu cười nhìn Lê Man Thanh, hai tay anh ta đút trong túi quần, không nhanh không chậm nói: “Cô gái, làm người đừng nên phách lối như vậy, coi chừng ở bên ngoài bị người ta trừng trị.”
Không nghĩ tới sẽ có người ra mặt thay cho Lương Yên, sắc mặt cô ta cương cứng, bị nghẹn nói không ra lời, đành phải quay người, ủy khuất nói với Triển Mộ Nham: “Mộ Nham, bọn họ bắt nạt em!”
tâm mệt mỏi.
Ánh mắt thâm thúy của Triển Mộ Nham dừng lại trên gương mặt sưng đỏ của Lương Yên, cô được Liên Thiếu bảo vệ trong ngực, anh cười lạnh, ôm lấy Lê Man Thanh, cúi đầu, nhỏ giọng dụ dỗ: “Ngoan, nơi này là địa bàn của Liên Thiếu, cô ở nơi này giáo huấn người chẳng phải là không nể mặt mũi của anh ta?”
Anh ngẩng đầu, nhìn Liên Thiếu cười, vân đạm phong khinh nói: “Tôi thay Man Thanh xin lỗi anh, Liên Thiếu đừng quá để ý.”
Trong lời nói mang theo sự cưng chiều, ngược lại không nghe ra sự áy náy, toàn bộ hành trình anh đều không có liếc nhìn Lương Yên.
Cho nên…
Anh cũng không cảm thấy Lê Man Thanh đánh cô là sai.
Trong hội trường rất ấm áp, nhưng vì sao cô lại cảm thấy lạnh như thế?
“tổng giám đốc Triệu tự mình xin lỗi, tôi đâu dám nhận.” Liên Thiếu giống như cười mà không cười, nhìn xung quanh bởi vì bọn họ mà tẻ ngắt, đề nghị: “Tôi đã nhảy điệu mở màn, nếu như tổng giám đốc Triệu không ngại, mời anh và bạn gái nhảy bài tiếp theo.”
“Cảm ơn anh.” Triển Mộ Nham gật đầu, ôm Lê Man Thanh rời đi.
Từ đầu đến cuối, chỉ có Lê Man Thanh quay đầu khiêu khích nhìn Lương Yên.
Nhìn bóng lưng hai người rời đi, Lương Yên chỉ cảm thấy cả người vô lực, lùi về sau một bước, tựa vào đàn dương cầm.
Anh đi……
Để cô lại cho Liên Thiếu……
“Này cô không sao chứ?” Liên Thiếu ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt cô.
“Không sao…..” chật vật mãi, Lương Yên mới nói ra hai chữ này, nước mắt không ngừng rơi xuống, cô đưa tay ra lau: “Vừa rồi, cảm ơn anh đã thay tôi ra mặt.”
Thật ra Liên Thiếu cũng không phải người khiến người ta chán ghét…
Ít nhất anh ta tốt hơn một số người……
Lương Yên thầm nghĩ.
Liên Thiếu cười như không cười, “Đừng cảm ơn toi, đó là vì ngực cô lớn hơn so với cô ta một chút.”
“Anh……” sự biết ơn đối với anh ta hóa thành hư không, lườm anh ta một cái liền đứng dậy đi ra ngoài.
“Này, cô đi đâu thế?” Liên Thiếu đi theo sau.
⬅ Trước Tiếp ➡