⬅ Trước Tiếp ➡
Khi Triển Mộ Nham đến, cô dâu chú rể đã đến nhà thờ.
Anh lặng yên đi vào xem lễ. Cô dâu đang đứng dưới thánh giá, trên đầu phủ lụa trắng, được một bó hoa bách hợp làm nổi bật, thánh khiết đến mức giống như là thiên sứ giáng xuống từ trên trời.
Triển Mộ Nham hơi híp mắt lại, chỉ hơi lướt qua một chút, tầm mắt của anh đã rơi trên người người anh Triển Mộ Khoa mà mình ngưỡng một nhất—— từ nhỏ, anh đã cảm thấy người phụ nữ có thể làm cô dâu của anh trai nhất định sẽ là người hạnh phúc nhất trên thế giới. Mà hiển nhiên, thượng đế đã trao sự may mắn này cho Tịch Lương Yên.
"Con cũng thật là, tới bây giờ mới đến. Tối hôm qua con làm gì đó?" Mẹ Triển nhẹ nhàng khiển trách con trai ở thính phòng.
Triển Mộ Nham ngẫm lại chuyện đêm qua, bàn tay đặt ở trong túi nắm thật chặt cái bông tai trân châu kia theo bản năng, rồi mới nói: "Tối hôm qua con uống rượu quá mức."
"Không có chừng mực. Anh của con kết hôn mà con còn uống rượu ở bên ngoài tới thành như vậy."
"Suỵt... Mẹ, lúc nói lời thề nguyền hẹn ước bắt đầu rồi, chúng ta xem lễ trước đi." Mộ Nham chỉ ngón tay về trước mà tránh được một kiếp, ôm lấy vai mẹ.
Tùy rằng đêm qua uống rượu, nhưng dường như cũng không hỏng bét như thế.
...
Bên kia, Lương Yên đứng dưới thánh giá, gần như là trong chớp mắt Triển Mộ Nham xuất hiện, cô đã phát hiện ngay sự tồn tại của anh.
Trong nháy mắt đó, dường như toàn bộ trong nhà thờ đều trống rỗng, trong mắt cô hoàn toàn chỉ còn lại có sự tồn tại của anh...
Âu phục màu nâu nhạt phối với áo sơmi màu trắng. Ánh nắng mặt trời chiếu xuống qua lăng kính màu vàng, chậm rãi tiến vào.
Thân hình cao ngất, vẻ mặt tuấn tú, khi anh giơ tay nhấc chân gian thì đều có một luồng khí phách làm cho không ai có thể nhìn thẳng.
Anh trai cô nói, chỉ cần có một cái bệ phát triển, thì sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày Triển Mộ Nham ưu tú hơn Triển Mộ Khoa, sự sắc sảo của anh đã định trước là không giấu được trong bóng tối.
"Quý cô Tịch Lương Yên, cô có tình nguyện lấy người đàn ông bên cạnh cô làm chồng, ký kết hôn ước với anh ta không? Bất kể ốm đau hay khỏe mạnh, hoặc bất kể là những lý do khác, đều thương anh, chăm sóc anh, tôn trọng anh, đón nhận anh, vĩnh viễn trung trinh không thay lòng với anh cho đến cuối đời hay không?"
Cha sứ trang trọng hỏi một câu, Lương Yên còn đang chìm trong suy nghĩ của mình, chỉ mang trái tim đập mạnh và loạn nhịp nhìn Mộ Nham. May mà có tấm vải lụa trên đầu chặn tầm mắt, cho nên người bên ngoài không có cách nào cảm nhận được tầm mắt nóng rực này.
Nhưng thính phòng đã ồn ào, ngay cả Triển Mộ Nham cũng không dấu vết mà nhướng mày.
Làm cái gì vậy?! Đã có thể gả cho Mộ Khoa mà cô gái này còn đang do dự cái gì? Tốt nhất là cô không có ý vào hôn lễ đã muốn bỏ trốn, nếu không, tôi là em trai của anh ấy thì cũng tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cô!
Cha sứ kỳ lạ ngắm nhìn cô dâu, đành phải lặp lại: "Quý cô Tịch Lương Yên, cô có tình nguyện lấy người đàn ông bên cạnh cô làm chồng, ký kết hôn ước với anh ta không? Bất kể là ốm đau hay..."
"Cha sứ, cha không cần hỏi nữa!" Đột nhiên, một tiếng nói bén nhọn cắt ngang lời cha sứ nói.
Tầm mắt của mọi người nhìn về chỗ phát ra tiếng. Lúc này Lương Yên mới đột nhiên phục hồi lại tinh thần, cô híp mắt nhìn bóng người xuất hiện ở cửa nhà thờ. Là phù dâu Man Thanh sao?
"Man Thanh, làm sao vậy?" Anh của Lương Yên là Tịch Khuynh Viễn đi về phía Man Thanh.
"Không có làm sao cả. Hôm nay tôi là đến nói cho mọi người, cuộc hôn lễ này căn bản không cần cử hành nữa." Tầm mắt của Lê Man Thanh từ từ lướt qua toàn bộ nhà thờ.
Lương Yên hoàn toàn không biết rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra, đành phải nhấc tấm lụa trên đầu lên.
Chú rể Triển Mộ Khoa vứt cho em trai mình một ánh mắt ra hiệu, Mộ Nham lập tức đi nhanh tới, kéo Lê Man Thanh ra ngoài, trong giọng nói trầm thấp là lời cảnh cáo sắc bén: "Lê tiểu thư, gây chuyện cũng phải chọn địa điểm và thời gian. Hôn lễ của Triển gia không phải là chỗ mà bất cứ kẻ nào cũng có thể tới vui đùa!"
"Tôi không đến gây chuyện!" Lê Man Thanh rút tay ra khỏi tay Mộ Nham, quay đầu lại, đôi mắt bình tĩnh nhìn Lương Yên, lớn giọng nói: "Tôi chỉ tới để nói cho các người Triển gia biết, Tịch Lương Yên mà các người muốn cưới về có đời sống cá nhân bừa bãi, hỗn loạn như thế nào!"
Dấu hôn mờ ám.
"Tôi không đến gây chuyện!" Lê Man Thanh rút tay ra khỏi tay Mộ Nham, quay đầu lại, đôi mắt bình tĩnh nhìn Lương Yên, lớn giọng nói: "Tôi chỉ tới để nói cho các người Triển gia biết, Tịch Lương Yên mà các người muốn cưới về có đời sống cá nhân bừa bãi, hỗn loạn như thế nào!"
Lê Man Thanh nói, khiến cho cả người Lương Yên sửng sốt.
Nghĩ đến chuyện xảy ra tối hôm qua, cô không khỏi xiết chặt bó hoa trong tay, trong lòng bàn tay đã phủ kín một tầng mồ hôi lạnh.
"Cô nói bậy bạ gì đó?" Tịch Khuynh Viễn yêu thương Lương Yên nhất, sao mà chịu được một người ngoài nói em gái mình như thế?
Anh ta xanh mặt bước vài bước tới trước mặt Lê Man Thanh, trầm giọng quát: "Lê tiểu thư, cho dù cô là bạn của Lương Yên thì cũng không có thể nói lung tung như vậy! Lương Yên nhà chúng tôi rõ ràng là một đứa con gái ngoan."
"Tôi cũng không có nói lung tung." Lê Man Thanh đi từng bước một đến gần thánh giá, hai mắt nhìn thẳng chằm chằm vào Lương Yên, "Lương Yên, không bằng tự cô nói cho mọi người biết đi, tối hôm qua cô đã làm chuyện tốt gì ở khách sạn Tứ Quý. Tôi nghĩ, mỗi một người ở đây đều muốn biết đó."
Nhận lấy tầm mắt cay nghiệt bén nhọn của Lê Man Thanh, trong lòng Lương Yên không khỏi rùng mình một cái, bị cô ta làm cho lui thẳng về phía sau một bước.
Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra? Sao Man Thanh lại biết chuyện tối hôm qua?
Triển Mộ Khoa không khỏi nhìn Lương Yên nhiều một chút, thấy sắc mặt cô trắng bệch, anh ta không khỏi nhẹ nhàng nhíu mày, chậm rãi đi qua chỗ cô, cánh tay dài nhẹ nhàng ôm lấy thắt lưng Lương Yên, dịu dàng mở miệng: "Yên Yên, chỉ cần em mở miệng, tôi lập tức cho người khác đuổi cô ta ra."
Càng dịu dàng như thế, càng săn sóc như thế, trong lòng Lương Yên càng thêm khó chịu, càng thêm áy náy.
Bởi vì, lời Lê Man Thanh nói là thật...
Cô là kẻ bừa bãi! Vào đêm trước khi kết hôn, thế mà lại cùng em rể tương lai...
"Cô đã không chịu nói, tôi đây đành phải trả lời thay cô!" Lê Man Thanh thấy Lương Yên không mở miệng, thừa dịp cô sững người trong nháy mắt, Lê Man Thanh vọt lên vài bước tới dưới thánh giá, đưa tay dùng sức xé áo cưới trên người Lương Yên. Vải ren yếu ớt trước ngực lập tức bị xé thành một cái lỗ to.
Trong lòng Triển Mộ Khoa đầy lửa giận, vốn muốn đẩy cánh tay của Lê Man Thanh ra, nhưng trong giây tiếp theo...
Anh ta lại bị da thịt dưới lớp áo cưới kia làm cho chấn động cả người. Không phải là bởi vì lớp da thịt kia trắng nõn nà, mà là...
Trên cái cổ nhỏ không có cách nào che dấu được, phủ đầy dấu hôn sâu nhạt. Giờ khắc này, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra ở trước đó dường như đã rất rõ ràng như bóc.
Mọi người đều hít vào một ngụm khí lạnh, bao gồ cả Lương Yên.
⬅ Trước Tiếp ➡