"Không phạt con thì cũng được! Con nói cho ba ba nghe, thằng đàn ông tối hôm qua là ai! Nếu có nỗi khổ riêng, ba ba giải quyết cho con!" Tịch Chấn Quốc nhìn con gái.
"Không, ba ba, xin ba ba đừng hỏi anh ấy là ai." Cô tuyệt đối không thể nói! Bây giờ Mộ Nham đã chán ghét cô như vậy, sau khi nói ra chuyện này, nói không chừng anh sẽ nghĩ về cô một cách tồi tệ hơn—— dù sao, đêm qua cô là người đã chủ động đi vào phòng của anh.
Huống hồ, nếu người trong nhà biết đối phương là Mộ Nham, chắc chắn sẽ ép Mộ Nham cưới cô. Cô không muốn anh khó xử, càng không muốn anh bị cưỡng ép.
"Con... Tới giờ con còn muốn che chở cho thằng đó?!" Tịch Chấn Quốc tức giận đạp vào sô pha, một tiếng "Rầm ——"cực kỳ vang dội trong đại sảnh.
Lương Yên rũ đôi mắt đầy nước mắt xuống, cô bướng bỉnh không chịu nói ra.
Tịch Khuynh Viễn biết tính tình của em gái mình như thế nào, "Ba, nếu Lương Yên không chịu nói, thì đừng làm khó em ấy nữa. Chờ chuyện trôi qua trước rồi tính sau."
Tịch Chấn Quốc trừng mắt nhìn đứa con trai vẫn luôn che chở em gái mình, ông lại hừ một tiếng thật mạnh, cơn buồn bực nhắm vào Lương Yên, "Cô quỳ ở đó cho tôi! Quỳ đến khi nào tôi hài lòng mới thôi!"
Nói xong, ông tức giận đứng dậy, ngoài miệng cứ nhắc mãi: "Thật sự là hoang đường! Bây giờ làm ra chuyện không có lễ nghi đúng mực như thế, đều là do quá nuông chiều hai đứa bây!"
... . . .
Trong vài tuần này, tin tức đứa con cưng trên tay Tịch gia thật ra là một người đàn bà ngoại tình long trời lở đất.
Nguồn vốn bị Triển gia rút ra, lại bị lời gièm pha quấn thân, cổ phiếu của Tịch gia lập tức rớt giá mạnh. Lương Yên biết tất cả mọi thứ này đều dính líu đến, rồi lại không biết nên giúp đỡ như thế nào. Cô nghĩ, nếu Triển gia có thể tha thứ cho mình, có lẽ công ty Tịch thị sẽ khá hơn.
Hôm nay, sau vài tuần không ra khỏi nhà, cô hiếm khi thay món đồ trang sức trang nhã, đổi một bộ váy thanh lịch, vội vàng ra cửa.
Triển gia.
"Nhị thiếu gia, có khách ở ngoài cửa. Thiếu gia có muốn gặp khách không?” Quản gia cung kính hỏi người đàn ông trẻ tuổi đang ngồi ở trong đại sảnh xem cổ phiếu.
Từ sau khi cuộc hôn lễ kia, bệnh của đại thiếu gia của Triển gia trở nên không tốt, lão gia và phu nhân cuống quít dẫn đại thiếu gia ra nước ngoài, bây giờ chỉ còn lại có một mình nhị thiếu gia chủ trương toàn cục trong toàn bộ tập đoàn Triển thị.
"Là khách nào?" Triển Mộ Nham không ngẩng đầu, vừa nhấp một ngụm cà phê, vừa hỏi.
Quản gia chần chờ một chút, sau đó mới nói thật: "Là Tịch gia —— Tịch Lương Yên."
Ba chữ cuối cùng khiến động tác của Triển Mộ Nham khẽ dừng lại. Sự tàn nhẫn lạnh lẽo từ từ xuất hiện trên ngũ quan có đường nét rõ ràng, ngay cả quản gia đứng ở một bên cũng không khỏi ngừng thở.
Quản gia Thật cẩn thận lén nhìn sắc mặt của thiếu gia, quản gia thử thăm dò mở miệng: "Nếu thiếu gia không muốn gặp cô ấy, tôi..."
"Để cô ta vào!" Tiếng nói lạnh nhạt cắt lời quản gia. Triển Mộ Nham đóng laptop lại, thân thể cao lớn giãn ra tựa sát vào trên ghế sô pha, hai chân thon dài bắt chéo lại, "Trái lại tôi muốn nhìn thử xem người phụ nữ kia còn có mặt mũi gì mà đến Triển gia của chúng ta!"
Nhục nhã.
“Để cho cô ấy đi vào!” giọng nói nhàn nhạt, cắt ngang lời quản gia nói. Triển Mộ Nham đóng lại laptop, thân thể cao lớn của anh khẽ nghiêng người, đứng dậy: “Ngược lại tôi muốn nhìn xem người phụ nữ kia còn có mặt mũi nào để đi vào nhà họ Triển của chúng ta!”
“Vâng.” Quản gia lên tiếng, nhanh chóng xoay người đón tiếp khách.
…
Lương Yên được quản gia dẫn vào trong nhà, khi nhìn thấy thân ảnh trên sofa, cô cảm thấy hơi sửng sốt nhưng rất nhanh liền thay thế bằng vẻ mặt tươi cười, lễ phép chào hỏi: “Chào anh.”
Triển Mộ Nham ngẩng đầu lên đánh giá Tịch Lương Yên vài lần.
Khó trách anh trai sẽ yêu người phụ nữ này! Tuy anh rất chán ghét cô nhưng cũng không thể không thừa nhận, người phụ nữ này thật đúng là rung động lòng người, một gương mặt nhỏ nhắn tinh xảo như búp bê Nhật Bản, dưới chân váy, lộ ra đôi chân trắng nõn, mảnh khảnh, eo nhỏ nhắn, dáng người của cô đủ để khiến cho đàn ông điên cuồng vì cô, cô và anh đã quen biết nhiều năm như vậy, nhưng đây là lần đầu tiên mà anh cẩn thận nhìn cô.
“Có việc?” Cuối cùng Triển Mộ Nham cũng lên tiếng, lạnh nhạt nói ra hai chữ, cũng không khách khí mời cô ngồi xuống.
Trong ánh mắt soi mói của anh, tâm Lương Yên như trùng xuống, cô ngẩng cao đầu lộ ra cái cổ ưu nhã như thiên nga: “Tôi muốn tìm bác Triển và…….Mộ Khoa.”
“Hừ…” Triển Mộ Nham cười lạnh một tiếng, châm chọc nói: “Cô có tư cách gì để tìm bọn họ? Bọn họ không có tốt tính như tôi, tốn thời gian để gặp một người không biết xấu hổ, lả lơi ong bướm!”
Không biết xấu hổ! lả lơi ong bướm!
Bốn chữ này như một con dao sắc đâm vào tim cô, Tịch Lương Yên hít sâu một hơi, nắm chặt tay, cô cố gắng cười, bộ dạng quật cường: “Lần này tôi muốn đến nhà họ Triển để nói câu xin lỗi, cho dù các người có trách tôi như nào tôi cũng chấp nhận nhưng nhị thiếu gia, anh có tư cách gì để chỉ trích tôi, lời chỉ trích của anh, tôi không tiếp nhận.”
Sự kiên cường trong đôi mắt cô khiến cho Triển Mộ Nham cảm thấy sững sờ, nhưng rất nhanh, trong lòng anh bùng phát lửa giận, bước gần đến chỗ Lương Yên.
“Xin lỗi? Cô sẽ không ngây thơ cho rằng chỉ cần xin lỗi là có thể xóa bỏ đi những thương tổn to lớn mà cô đã gây ra cho Triển gia, cho anh trai tôi ư!” Triển Mộ Nham giữ chặt cằm dưới của Lương Yên. Lạnh lùng chất vấn.
Nếu như không phải do cô phản bội, sao anh trai có thể sống chết không rõ.
“ Mộ Nham, anh làm đau tôi….” Lương Yên ủy khuất nói, hai chữ “ Mộ Nham” khiến cho Triển Mộ Nham sững sờ, đáng chết! Ai cho phép cô gọi anh một cách thân mật như vậy? Hơn nữa lại còn êm tai như thế.
Tóc của cô rất mềm, mùi hương trên tóc cô lượn lờ trên chóp mũi anh, khiến cho anh cảm thấy quen thuộc.
Hừ, đúng là điên rồi mới cảm thấy quen thuộc! Đây là lần đầu tiên hai người gần nhau như thế!
Triển Mộ Nham càng gia tăng lực đạo trên tay: “Tịch Lương Yên, ai cho phép cô gọi tôi như vậy? Tốt nhất cô nên quản chính mình, đừng vọng tưởng câu dẫn ai!”
Bởi vì tiếng gọi “ Mộ Nham” này của cô rất giống tiếng tình nhân nỉ non, khiến anh không thể không hiểu sai!
Lại một tội danh khiến Lương Yên hết đường chối cãi. Từng câu từng chữ của anh giống như một hòn đá đè nặng lên người cô, khiến cô cảm thấy khó chịu nhưng không thể khóc.
Chuyện đã đến nước này, cô không muốn phản bác gì, chỉ nhẹ nhàng nói: “Tôi biết, mong Nhị thiếu gia giơ cao đánh khẽ thả tôi ra, nếu như tất cả mọi người đã không ở đây, không bằng khi khác tôi lại đến.”
Triển Mộ Nham buông tay giữ cằm cô ra, trên đó đã có vết tím xanh.
Anh ra tay thật đúng là không nhẹ! Lương Yên chỉ cười gượng một tiếng: “Hẹn gặp lại!”