Sáng sớm, cô bị tiếng chuông đồng hồ đánh thức.
Nhìn nhắc nhở trên điện thoại, cô mới nhớ mình có một chuyến bay đến Ý vào hôm nay.
Mới vội vàng đến sân bay.
Lên máy bay, thắt chặt dây an toàn, lại tiếp tục ngủ.
Đêm đó trong quán bar đã xảy ra chuyện gì, cô hoàn toàn không nhớ rõ, cô chỉ nhớ mình bị một tên đàn ông thối đuổi ra khỏi quán bar.
Tên đàn ông thối nói với quản lý muốn ném cô ra ngoài, lúc ấy cô còn tranh luận với anh ta mấy câu.
Ui da da..Rốt cuộc tên đàn ông thối kia có dáng vẻ như thế nào, Vân Thủy Dạng không hề có một chút ấn tượng nào cả.
Tên đó hung dữ như vậy, nhân phẩm kém như vậy... Chắc là lớn lên giống Trư Bát Giới, chắc chắn là vô cùng xấu trai!
May mắn Vân Thủy Dạng không nhớ người kia có hình dạng gì, nếu không, có lẽ cô sẽ buồn nôn chết mất!
~~~~~~ Thichdoctruyen.com ~~~~~~
Chơi hai ngày ở nước Ý, Vân Thủy Dạng mới khởi động điện thoại.
Chỉ trong chốc lát, cô nhận được rất nhiều tin nhắn của Hạ Hương Trừng, còn có tin nhắn của Âu Lập Dương.
Cái tên tồi bại kia, hừ... Cô không thèm để ý anh ta, nói xin lỗi cũng vô ích.
Khi anh ta lăn trên giường với người phụ nữ khác có nghĩ đến cảm nhận của cô không?
Bây giờ mới nhận sai với cô, mới nói hối hận, muộn rồi!
Cô sẽ không bao giờ tha thứ cho tên khốn kiếp Âu Lập Dương kia, anh ta cứ ôm cô Lam tiểu thư của anh ta đi!
Bây giờ cô chơi rất vui, cô muốn quên hết tất cả về tên Âu Lập Dương kia.
Cho nên, tin nhắn của Âu Lập Dương, Vân Thủy Dạng không xem, mà xóa hết.
Hạ Hương Trừng nhắn chuyện trên Weibo cho cô biết, Vân Thủy Dạng cũng cảm thấy khó hiểu, bèn gọi cho Hạ Hương Trừng.
Hạ Hương Trừng tiếp máy, vừa buồn bực vừa u oán nói: "Vân đại tiểu thư, đi chơi nước ngoài vui không? Còn nhớ người bạn này không? Tắt máy, không nói một lời, mất tích luôn, cậu không biết mình rất lo lắng cho cậu sao?"
"Ôi… Hương Trừng, xin lỗi nha! Mình không cố ý tắt máy, mình sợ Âu Lập Dương làm phiền. Bây giờ mình đang ở Ý, đang đi đến Giáo Đường. Mình chụp cho cậu mấy tấm hình, còn mua rất nhiều quà, ha ha... Không nên tức giận... Không nên tức giận…"
"Muốn mình không giận, được thôi, cậu hãy thành thật khai báo chuyện Weibo. Cậu có quan hệ gì với Ôn Lương Dụ, sao anh ta lại muốn biết cậu là ai?"
Đụng vào tường nóng "Ôn Lương Dụ? Anh ta là ai? Sao anh ta lại tìm mình? Hương Trừng, cậu nói rõ một chút, chuyện Weibo là sao?" Nghe Hạ Hương Trừng hỏi, Vân Thủy Dạng cũng ngu ngơ không hiểu.
Cơ bản cô không biết chuyện gì đang xảy ra, cô cũng không biết sau khi rời khỏi Thượng Hải rốt cuộc xảy ra chuyện gì!
Vân Thủy Dạng hỏi vậy, hiển nhiên cũng không biết chuyện Weibo.
Hạ Hương Trừng suy nghĩ một chút, cô tiếp tục nói: "Cậu không biết Ôn Lương Dụ?! Anh ta là cơ trưởng đẹp thứ hai của Hoa Vũ! Anh ta đăng hình bóng lưng của cậu lên Weibo, hỏi người trong hình là ai. Có người nói tên của cậu cho anh ta biết."
"Hương Trừng, mình thật sự không biết Ôn Lương Dụ, cái tên này là lần đầu tiên mình nghe. Sau khi mình lên máy bay, vẫn luôn tắt máy, cho đến bây giờ mới khởi động lại. Mình chỉ thấy thông báo của cậu và Âu Lập Dương, không có người nào khác tìm mình cả."
"Thủy Thủy mình tin cậu sẽ không nói dối, nhưng mà, mình cảm thấy kỳ quái, sao đột nhiên Ôn Lương Dụ lại muốn tìm cậu. Chẳng lẽ mới nhìn bóng lưng đã thích cậu? Nhưng chắc chắn là anh ta muốn biết cậu là ai, muốn theo đuổi cậu."
"Ha ha ha… Hương Trừng, cậu đùa cái gì vậy? Cậu mới nói anh ta là người đẹp trai thứ hai ở Hoa Vũ, làm sao coi trọng mình được?! Cậu đừng đoán bậy, có lẽ anh ta chỉ muốn trêu ghẹo thôi."
Vân Thủy Dạng vừa nghe điện thoại vừa cười ngây ngô, thỉnh thoảng cô còn ngước mắt nhìn Thánh Đường hùng vĩ trước mặt.
"Thủy Thủy, thật ra cậu rất xinh đẹp, cũng có rất nhiều người theo đuổi. Là do trước kia trong mắt cậu chỉ có Âu Lập Dương, nên mới không để ý xung quanh. Bây giờ, cậu đã quăng tên rác rưỡi kia đi, cậu yên tâm, cứ mạnh dạn nhìn đàn ông xung quanh mình, cậu sẽ phát hiện có người còn đẹp trai hơn Âu Lập Dương! Nếu Ôn Lương Dụ thật sự muốn theo đuổi cậu, thì cậu có thể thử một chút!"
"Ha ha ha... Chuyện này không thể nào, mình cũng không muốn nằm mơ giữa ban ngày! Đàn ông tốt có thể gặp nhưng không thể cầu!"
Vì muốn nhìn toàn diện Thánh Đường, Vân Thủy Dạng vừa cười ngây ngô nói điện thoại vừa lùi về sau.
Đột nhiên lưng cô chạm vào một bức tường nóng, cô dừng chân, cả người dán vào bức tường nóng đó.
Rõ ràng sau lưng của cô có độ ấm, nhưng Vân Thủy Dạng lại cảm thấy như sau lưng mình lạnh buốt!
Nhận ra bản thân đụng vào người khác, Vân Thủy Dạng không cười được nữa, mang vẻ mặt hối lỗi nhìn ra sau.
Bất thình lình, cô nhìn thấy một đôi mắt lạnh như băng!
Cặp mắt này như có thể nuốt hết tất cả, sâu thẳm đến nổi làm cô không nhịn được run lên một cái.
Theo bản năng, Vân Thủy Dạng dùng tiếng Anh nói xin lỗi.
Người đàn ông kia, nhím chặt môi mỏng, gương mặt tuấn tú không cảm xúc, không phản ứng với lời xin lỗi của cô.
Người này chỉ nhìn cô một cái, sau đó đi mất.
Cho dù là anh ta đã đi, nhưng Vân Thủy Dạng vẫn cảm giác được một trận hàn ý.
~~~~~~ Thichdoctruyen.com ~~~~~~