⬅ Trước Tiếp ➡
Cô ngoái nhìn anh, nở nụ cười thân thiện, bonus thêm một cái mặt quỷ!
Quát cô sao, thử xem, ai sợ ai?!
Dựa vào cái gì mà muốn cô phải bán dây chuyền cho anh? Cô không bán đấy, bao nhiêu tiền cũng không bán!
Lúc đầu cô cũng không thích sợi dây chuyền này nhiều, nhưng vì chuyện này, cô quyết định, cả đời này mình sẽ đeo sợi dây chuyền này, nói không chừng thiên sứ này thật sự sẽ mang đến vận may.
~~~~~~ Thichdoctruyen.com ~~~~~~
Vân Thủy Dạng là người đầu tiên dám đùa bỡn anh như thế!
Xém chút bị cô hại phải đến cục cảnh sát, cũng may, nhờ có thẻ căn cước chính xác giúp anh minh oan.
Cận Kỳ Ngôn kìm nén lửa giận trong lồng ngực!
Đừng để anh gặp được cô gái đáng chết kia, nếu không, thì tự gánh lấy hậu quả!
...
Đã hơn mười giờ đêm, Cận Kỳ Ngôn cực kỳ khó chịu ngụp lặn vài vòng quanh hồ bơi của khách sạn.
Bình tĩnh một chút, Cận Kỳ Ngôn định lên bờ, đột nhiên anh nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đi đến.
Thật đúng là oan gia ngõ hẹp, vậy mà Vân Thủy Dạng lại đụng mặt Cận Kỳ Ngôn.
Cô cũng rất mơ hồ, cô tìm khách sạn spa tĩnh dưỡng, vậy mà người ta bảo cô đến hồ bơi này.
Trông thấy Cận Kỳ Ngôn, cô lập tức quay đầu.
"Cô gái chết tiệt, nhìn thấy tôi nên chột dạ sao? Không có mặt mũi gặp tôi hả?"
Vân Thủy Dạng không định để ý đến Cận Kỳ Ngôn, nhưng khi nghe anh nói cô là cô gái chết tiệt, còn nói cô chột dạ, thì trong lòng cô liền nổi giận.
Cô không bỏ đi nữa, mà đi đến cạnh hồ bơi.               
Trời đất! Anh lại muốn hôn cô! "Người đàn ông tồi bại kia, ai sợ ai?! Anh dám làm loạn với tôi, tôi lập tức la lên nói anh quấy rối tôi."
Cận Kỳ Ngôn cười lạnh, anh khẽ nhìn cô đầy khinh bỉ.
"Quấy rối? Cô? Tôi không hề hứng thú với cô, có cho tôi cũng không cần."
Cận Kỳ Ngôn nói xong liền chìm vào trong nước.
Vân Thủy Dạng tức đến thở hổn hển, hừ lạnh: "Anh cho rằng anh là ai? Tôi cũng không hề hứng thú với anh, ngay cả con nít cũng chướng mắt anh, tên khốn chết tiệt! Nói chuyện với anh, tôi còn tưởng mình bị heo cắn..."
Vân Thủy Dạng còn chưa nói xong, đột nhiên, cô kinh hoảng hô một tiếng: "A!"
"Bùm..." Cả người cô ngã vào trong nước.
Vô cùng chật vật!
"Cứu... cứu mạng... cứu... cứu tôi với!" Đột nhiên Vân Thủy Dạng không còn tức giận nữa, cô kêu cứu đứt quãng.
Cận Kỳ Ngôn không để ý đến cô, cũng không nhìn cô một cái, bơi đi.
Người phụ nữ đáng chết, còn giả bộ đáng thương!
Ai bảo dám đùa bỡn anh, bây giờ rơi xuống nước, đáng đời!
...
Vân Thủy Dạng không biết bơi, sau khi cô bị Cận Kỳ Ngôn kéo xuống nước, liền giãy dụa.
Lúc chìm lúc nổi, bị uống mấy ngụm nước.
"Cứu... cứu... cứu mạng..." Tiếng nói của Vân Thủy Dạng ngày càng nhỏ, cơ thể của cô cũng bắt đầu chìm xuống.
Lúc này, Cận Kỳ Ngôn đã lên bờ.
Cô gái này thích giả bộ như vậy, rất tốt, anh liền cho cô chơi!
Đáng ghét, lại ở cùng một khách sạn với cô ta, trong lòng anh càng thêm khó chịu, cho nên anh mới kéo cô xuống nước, xem như trả thù cô.
Cô gái này quá không coi ai ra gì, cô ta tưởng mình là ai? Anh phải dạy dỗ cô ta thật tốt!
~~~~~~ Thichdoctruyen.com ~~~~~~
Quấn khăn tắm, đi được vài bước thì Cận Kỳ Ngôn không còn nghe thấy âm thanh gì nữa.
Bể bơi yên tĩnh trở lại.
Cảm thấy có điểm không thích hợp, theo bản năng, Cận Kỳ Ngôn ngoái đầu nhìn.
Anh thấy Vân Thủy Dạng chìm xuống nước!
Khẽ nguyền rủa một tiếng, vứt bỏ khăn tắm trên người, Cận Kỳ Ngôn lập tức nhảy xuống hồ bơi, anh nhanh chóng ôm Vân Thủy Dạng lên bờ.
⬅ Trước Tiếp ➡