Cô cười lạnh! Lòng của cô cũng lạnh lẽo theo, như là ngâm trong hầm băng!
Miệng đầy lời dối trá, tên cặn bã này muốn có bao nhiêu dối trá liền có bấy nhiêu!
Vân Thuỷ Dạng cô trước kia mắt bị mù, đầu óc bị úng nước, nếu không làm sao lại coi trọng cái tên khốn nạ này chứ?
Vẫn may, bọn họ còn chưa đăng ký, cũng may, cô không cho anh ta chiếm tiện nghi!
"Âu Lập Dương, anh mau biến đi, tôi không phải đồ ngốc, anh cũng đừng coi tôi giống như là con khỉ mà đùa nghịch! Tôi nói rất rõ ràng với anh, chúng ta không thể quaytrở lại được, trăm phần trăm không thể nào, anh đừng có lại quấy rầy tôi."
Đôi mắt chợt sáng lên lửa giận, cô liếc thấy một bóng dáng quen thuộc, bất thình lình, Vân Thuỷ Dạng bỏ hành lý xuống, cô chạy chậm đi qua nắm tay Cận Kỳ Ngôn rồi kéo anh tới trước mặt Âu Lập Dương.
"Âu Lập Dương, tôi cho anh biết, tôi và anh đến cùng vẫn là không thể. Anh ấy là bạn trai của Vân Thuỷ Dạng tôi, anh ấy đẹp trai hơn anh, thân hình chuẩn hơn anh, cảm ơn anh rời đi, tôi mới có cơ hội được biết anh ấy. Không giấu anh, chúng tôi ở cùng với nhau, mới hưởng tuần trăng mật ở Milan về."
Gương mặt lạnh lẽo của Cận Kỳ Ngôn đen lại, anh trừng mắt với Vân Thuỷ Dạng, trong đôi mắt kia loáng thoáng nổi lên hai ngọn lửa giận.
Rất xin lỗi, anh cũng không muốn bị cô lợi dụng.
Tức giận, Cận Kỳ Ngôn hất tay Vân Thuỷ Dạng ra.
Không cho Cận Kỳ Ngôn cơ hội giải thích, Vân Thuỷ Dạng vượt lên trước một bước hai tay ôm cổ Cận Kỳ Ngôn.
Không nói gì, nhón chân lên, dựa trên người Cận Kỳ Ngôn, đôi môi mật hồng nhạt của cô nhanh chóng chiếm lấy đôi môi mỏng gọi cảm Cận Kỳ Ngôn.
Vân Thuỷ Dạng hôn anh!
Tôi không thích anh nữa Edit: Gà Tây
Cô gái đáng chết, lại dám cưỡng hôn anh.
Một lát sau, cơ thể của anh căng lên, một ngọn lửa giận xâm chiếm toàn bộ lồng ngực.
Ánh mắt của anh lạnh lùng như sương tuyết, nét mặt âm trầm.
Không do dự, bàn tay Cận Kỳ Ngôn đặt lên eo Vân Thủy Dạng, muốn đẩy cô ra.
Vân Thủy Dạng làm như không thấy phản ứng của Cận Kỳ Ngôn, cũng như không quan tâm đến Âu Lập Dương đang tức giận, đôi môi mềm của cô không chịu rời khỏi đôi môi gợi cảm của Cận Kỳ Ngôn.
Hơn nữa, toàn thân cô dán sát vào anh, không thể tách rời.
Hai tay ôm chặt lấy cổ Cận Kỳ Ngôn.
Không đẩy được Vân Thủy Dạng ra, Cận Kỳ Ngôn lại càng nổi giận. Trong nháy mắt, gương mặt của anh phủ một lớp sương đen.
Cận Kỳ Ngôn bỏ hành lý xuống, hai tay dùng sức nắm chặt cổ tay của Vân Thủy Dạng, dùng lực đẩy cô ra.
Không chỉ như vậy, Cận Kỳ Ngôn còn trừng mắt nhìn Vân Thủy Dạng, ánh mắt vừa cảnh cáo vừa có ý chán ghét.
Phản ứng đầu tiên, Cận Kỳ Ngôn cầm khăn tay lau miệng của mình, có dính nước bọt và hơi thở của Vân Thủy Dạng.
Cận Kỳ Ngôn đúng là độc ác. Trong nháy mắt anh đẩy cô ra, cổ tay của cô đã bị bóp rất đau.
Vân Thủy Dạng cảm thấy xương cổ tay của mình muốn gãy tới nơi rồi, nhưng cô không than một tiếng, chỉ nhìn Cận Kỳ Ngôn, sau đó giơ sợi dây chuyền trên cổ mình lên.
Vốn dĩ Cận Kỳ Ngôn còn muốn nhanh chóng rời đi. Nhưng khi nhìn thấy sợi dây chuyền mà Vân Thủy Dạng đang đeo, anh lại do dự mấy giây.
Cho dù trong lòng rất tức giận, nhưng rất nhanh, gương mặt xinh đẹp của Vân Thủy Dạng đã thay bằng một nụ cười ngọt ngào.
Cô nắm tay Cận Kỳ Ngôn, kiêu ngạo nhìn Âu Lập Dương.
“Bạn trai của tôi rất đẹp trai, đúng không? Anh ấy tên Cận Kỳ Ngôn, là Cơ trưởng xuất sắc nhất của hãng hàng không Hoa Vũ. Âu Lập Dương, thức thời thì cút nhanh đi, đừng tự làm mất mặt mình. Tôi không cần anh nữa. Anh đứng đó làm gì, lo mà đi tìm Lam đại tiểu thư của anh đi.”
“Vân Thủy Dạng, anh ta là bạn trai của em thật sao? Không phải giả bộ chứ? Ngoan, đừng làm rộn nữa, có gì chúng ta nói chuyện với nhau. Chỉ cần em chịu gật đầu, em vẫn là Âu phu nhân, là Âu phu nhân duy nhất.”
Thấy Vân Thủy Dạng chủ động hôn Cận Kỳ Ngôn, Âu Lập Dương hận không thể phát tiết, nắm chặt nắm đấm của mình.
Cô gái mà anh ta theo đuổi ba năm, anh ta còn chưa ăn được đã phải chắp tay dâng cho người khác, Âu Lập Dương anh ta đúng là không cam tâm.
Nhưng anh ta không ngốc đến mức ra tay với Cận nhị công tử.
Anh ta không dám đắc tội với tập đoàn Hoa Vũ.
Từ lúc nào, loại con gái ngu xuẩn như Vân Thủy Dạng lại bám được vào Cận Kỳ Ngôn? Tại sao trước đây anh ta lại không biết?
Âu Lập Dương không xác định được quan hệ giữa Vân Thủy Dạng và Cận Kỳ Ngôn, nhưng trong lòng lại dâng lên hoài nghi.
Nhìn biểu hiện của Cận Kỳ Ngôn, có lẽ anh ta cũng không thích Vân Thủy Dạng.
“Âu Lập Dương, mắt anh bị mù sao? Không thấy tôi và anh ấy hôn nhau à? Cút đi, người yêu của tôi sẽ cảm thấy chướng mắt. Nào, chúng ta đi thôi anh!"
Hừ lạnh với Âu Lập Dương một tiếng, Vân Thủy Dạng một tay kéo tay Cận Kỳ Ngôn, một tay kéo xe hành lý bỏ đi.
Đưa lưng về phía Âu Lập Dương, Cận Kỳ Ngôn nhỏ giọng nói bên tai Vân Thủy Dạng: “Đã lợi dụng tôi xong rồi, bây giờ đến lúc tôi đòi thù lao. Vân Thủy Dạng, tôi muốn sợi dây chuyền trên cổ của cô.”
~~~~~~ Thichdoctruyen.com ~~~~~~