Sau khi nói điện thoại xong, Vân Thuỷ Dạng cười vui vẻ đi thang máy lên lầu, đôi mắt đẹp trong veo như nước của cô tìm tòi quan sát xung quanh.
~~~~~~ Thichdoctruyen.com ~~~~~~
Vân Thuỷ Dạng đã đến Michelin, cô không thấy Hạ Hương Trừng.
Phóng tầm mắt tới, Vân Thuỷ Dạng tìm một cái bàn gần cửa sổ ngồi xuống.
Chậc chậc... Tầm mắt của cô vừa vặn đối diện Cận Kỳ Ngôn, tên rác rưởi kia đang xem thực đơn, giống như không hề chú ý tới cô.
Đừng tưởng rằng làm bộ không nhìn cô, thì cô sẽ buông tha cho anh ta, không đời nào!
Cô nằm ở bệnh viện truyền nước ba ngày, Cảm mạo nặng, phát sốt, bao nhiêu cái khó chịu, tên đầu sỏ gây tội kia tuyệt đối không thể tha!
Vân Thuỷ Dạng cầm lấy thực đơn, cô một bên làm bộ nhìn thực đơn, một bên liếc trộm Cận Kỳ Ngôn.
Cô ở trong lòng khinh thường anh, cô đang chửi anh.
Ô, tên khốn kia lại đang giả vờ không biết cô này!
Trông thấy cô, cũng không có ý muốn nói câu xin lỗi.
Không kiềm chế được, đôi mắt trong veo của Vân Thuỷ Dạng xông lên ngọn lửa, cô càng nghĩ càng tức.
Buổi sáng hôm đó, chính là tên rác rưởi kia hại cô dầm mưa, hại cô ngã bệnh!
Không chỉ có lửa giận lập loè, Vân Thuỷ Dạng chính là làm thế nào cũng nuốt không trôi cục tức kia.
Tục ngữ nói người phụ nữ tốt không đấu với đàn ông, nhưng mà, Cận Kỳ Ngôn không phải đàn ông, anh ta là một tên cặn bã, cô phải tìm anh ta đòi công đạo.
Cơn tức giận xông lên não, Vân Thuỷ Dạng cũng không ngồi yên nữa, đột nhiên, cô đứng lên.
Cầm trong tay cốc nước chanh đang đặt trên bàn ăn, Vân Thuỷ Dạng đi đến bên người Cận Kỳ Ngôn, không nói tiếng nào, cô cầm lấy ly nước chanh bàn bên kia.
Vô cùng không khách khí, cô đổ nước chanh lên đầu Cận Kỳ Ngôn.
"Tên khốn này, tôi muốn anh cũng thử một chút cảm giác bị dầm mưa! Thoải mái không?"
Cận Kỳ Hạo chỉ là đến Michelin ăn một bữa cơm mà thôi, cô gái kia ngồi cách đó không xa, vẫn liên tục nhìn chằm chằm vào anh ta, anh ta cũng không để ý tới cô.
Thậm chí, anh ta còn chưa hiểu tình huống gì đang xảy ra, thì cô gái lạilên cơn thần kinh chạy tới đây đổ nước lên đầu của anh ta.
Khi cô mắng anh ta, anh ta lại nghe không hiểu chuyện hoang đường của cô!
Cặn bã viết hoa thật to! Thoải mái không?
Nước từ trên đầu đổ xuống người, nước lạnh nhanh chóng chảy xuống, gặp khe hở thì lập tức chảy tới, chỗ nào có thể thấm được thì thấm triệt để, loại cảm giác này thật mẹ nó… rungđộng,làm sao có thể nói hai từ khó chịu?!
Tóc Cận Kỳ Hạo không ngừng nhỏ giọt, giống như là vừa mới gội đầu xong còn chưa lau khô tóc.
Khuôn mặt tuấn tú của anh ta lạnh như băng, tất cả đều đọng nước, giọt nước mạnh mẽ rơi xuống phía dưới.
Áo quần của anh ta đã ướt hết, liền ngay cả nơi tư mật cũng có cảm giác mát lạnh, nước này dội thật hung ác, còn khiến anh ta trở nên chật vật không tả nổi!
Trên bàn ăn, đồ ăn cũng không may mắn thoát khỏi, không khác gì vắt thêm chanh, căn bản không thể ăn được nữa.
Xì một tiếng, Cận Kỳ Hạo thả đũa trong tay ra.
Đôi con ngươi đảo một cái, bùng lên lửa giận, tức giận trừng mắt Vân Thuỷ Dạng, từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên, anh ta vừa đi vừa lướt nhìn, nhìn kỹ, dò xét cô.
Là cô gái rất đẹp, dáng người cũng rất bốc lửa, chính là mẹ nó có tố chất thần kinh!
Người phụ nữ đáng chết, Cận Kỳ Hạo rất khẳng định anh ta chưa từng gặp cô, anh ta không biết cô!
Cái gì mà dầm mưa? Anh ta nghe hoàn toàn không hiểu!
Theo như anh ta nhìn, người phụ nữ trước mắt này ghê tởm đến cực điểm, căn bản chính là đầu óc bị nước vào, bằng không chính là có dã tâm, dùng tất cả thủ đoạn chỉ vì tiếp cận anh ta, gây sự chú ý của anh ta.
Rất xin lỗi, Cận Kỳ Hạo anh đối với người phụ nữ vô lý trước mắt này, không ưa đến cực điểm, thậm chí, anh ta còn có chút chán ghét cô!
"Tiểu thư, cô nhận lầm người rồi? Tôi không hề biết cô."
Bỗng dưng, Cận Kỳ Hạo đưa tay lên vuốt vuốt nước đọng trên mặt.
Đôi mắt tĩnh mịch kia, trong nháy mắt càng trở nên âm trầm, lạnh lùng!
"Cận Kỳ Ngôn, anh sẽ không có con! Anh cái này lớn khốn nạn, cặn bã, cho dù là hóa thành tro, tôi cũng nhớ kỹ anh. Đừng tưởng rằng anh giả vờ không biết tôi, giả vờ vô tội, thì tôi sẽ buông tha cho anh, không có khả năng! Chị đây không phát uy, anh cho tôi là con mèo bệnh sao? Bây giờ tôi muốn anh nếm thử sự lợi hại của tôi, chị đây cũng không phải người dễ trêu vào đâu!"
"Cận Kỳ Ngôn? Cô cho là tôi là Cận Kỳ Ngôn?"
Trong nháy mắt, Cận Kỳ Hạo dở khóc dở cười.
Gặp một người phụ nữ lỗ mãng như vậy, anh ta quả thực là bị chó cắn!
Tức giận, Cận Kỳ Hạo khẽ nguyền rủa một tiếng.
Thấy Cận Kỳ Ngôn giả vờ không nhớ mình, ý đồ muốn phủi sạch toàn bộ, Vân Thuỷ Dạng càng không có ý định buông tha anh ta.