⬅ Trước Tiếp ➡
Anh khiến cho người ta hoàn toàn không thể hiểu rõ được.
Tuy lần này Vân Thủy Dạng rất cảm ơn anh, nhưng ấn tượng xấu lúc trước cũng không hoàn toàn mất đi.
Hừ, tốt nhất là đừng gặp lại, Cận Kỳ Ngôn. Gặp anh, rốt cuộc không có chuyện gì tốt cả.
Nhặt túi xách lên, Vân Thủy Dạng cũng rời đi.
Cô khóc đến mức trôi luôn cả lớp trang điểm, đành phải vào nhà vệ sinh dặm lại một chút phấn.
~~~~~~ Thichdoctruyen.com ~~~~~~
Nhân viên hành chính của cục Dân chính đóng con dấu đỏ chót lên tấm ảnh hai người chụp chung, Âu Lập Dương và Lam Tâm Lạc chính thức trở thành vợ chồng hợp pháp.
Nhân viên hành chính vừa mới đặt hai quyển sổ đỏ lên bàn, Lam Tâm Lạc đã vội cất chúng vào túi xách của mình.
Âu Lập Dương đứng bên cạnh vẫn không có cảm xúc.
“Em đã chính thức trở thành Âu phu nhân, em đã hài lòng chưa? Em còn suốt ngày nghi thần nghi quỷ nữa không? Anh đã nói với em biết bao nhiêu lần rồi, là Vân Thủy Dạng không thức thời cứ quấn lấy anh, còn anh thì chẳng có ý gì với cô ta cả.”
“Âu Lập Dương, tốt nhất là anh đừng để xảy ra chuyện gì. Nếu anh để em bắt được thóp, hai trăm triệu kia sẽ không dễ tính đâu. Nếu người đàn ông của Lam Tâm Lạc em dám hai lòng, anh liệu mà cẩn thận.”
“Bà xã, em chú ý dưỡng thai một chút, nhẹ nhàng thôi, kẻo ảnh hưởng đến con chúng ta. Chẳng lẽ em không nhìn thấy thành ý của anh sao? Vân Thủy Dạng bảo anh đến cục Dân chính đăng ký, anh không đi. Cô ta ghi hận trong lòng, cho nên mới làm cho anh xấu mặt ở giáo đường. Cô ta bỏ đi, anh cũng đâu có đuổi theo. Nếu không phải anh toàn tâm toàn ý với em, làm sao mà có đứa con trong bụng em được?”
Âu Lập Dương hôn Lam Tâm Lạc một cái, hai người bước ra khỏi cục Dân chính.
“Nể mặt con trai, em không so đo với anh. Chiều nay em sẽ nói ba chuyển cho anh hai trăm triệu. Nếu rảnh, anh nhớ đến dùng cơm với ba nhiều hơn, dỗ dành ông vui vẻ, anh muốn cái gì cũng sẽ có.”
“Được rồi, anh nghe lời bà xã. Tối nay anh sẽ đến mời cha vợ dùng cơm. Em hãy ngoan ngoãn ở nhà tĩnh dưỡng, đừng có chạy lung tung, giữ an toàn cho đứa con của chúng ta. Ba của em đang nôn nóng muốn ôm cháu ngoại rồi.”
“Ông ấy có thể ôm cháu ngoại, công lao của anh là lớn nhất. Cha của em chắc chắn sẽ không bạc đãi anh. Âu Lập Dương, dưới tầm mắt của em, anh đừng có mà sinh tật. Lam Tâm Lạc em dậm chân một cái, anh không chịu nổi đâu.”
“Yên tâm đi, anh không những là một người chồng tốt mà còn là một người cha tốt, người con rể tốt.”
~~~~~~ Thichdoctruyen.com ~~~~~~
Mỗi người đều có mục đích riêng cần đạt được Sau khi đưa Lam Tâm Lạc về nhà xong, Âu Lập Dương trở về công ty.
Ngồi trong văn phòng, mặt anh ta nghiêm lại.
Vô cùng phiền muộn, anh ta giật giật cà vạt, tháo thêm hai nút áo sơ mi trắng.
Mím môi, Âu Lập Dương cầm điện thoại gọi cho Hạ Hương Trừng.
“Biên tập Hạ, công việc gần đây có thuận lợi không?”
“Tôi bận lắm. Âu Lập Dương, anh tìm tôi có việc gì?”
“Cô tìm được việc làm rồi, không phải nên mời tôi dùng cơm sao? Cô hẹn luôn Vân Thủy Dạng đi cùng nhé.”
“Âu Lập Dương, anh đã kết hôn với Lam Tâm Lạc, anh hãy giơ cao đánh khẽ, tha cho Thủy Thủy đi.”
“Hạ Hương Trừng, khi cô đến nhờ vả tôi, cũng đâu có nói như vậy? Vân Thủy Dạng không biết tại sao cô lại có được công việc này. Bạn thân mà cô cũng có thể đối xử như thế mà.”
“Âu Lập Dương, anh muốn thế nào?” Hạ Hương Trừng vô cùng tức giận, nhưng cô cố đè nén lửa giận trong lòng, thấp giọng hỏi.
Theo bản năng, cô quay sang nhìn đồng nghiệp chung quanh một chút.
Công việc này cũng không phải cô quang minh chính đại mà xin được. Cô cũng phải nhờ Âu Lập Dương đánh tiếng với vị Tổng biên tập bên này mới có.
Tên khốn kiếp kia đã bắt cô phải nói ra chuyến bay Thủy Thủy bay về từ Milan. Bây giờ anh ta lại còn muốn cô hẹn Thủy Thủy ăn cơm.
“Tôi đã nói với cô rất rõ ràng, hẹn Vân Thủy Dạng ra dùng cơm với tôi. Hạ Hương Trừng, nếu dám dở trò với tôi, cô biết hậu quả rồi đấy?”
Mặc dù không vui, nhưng Hạ Hương Trừng vẫn cố để bản thân duy trì tỉnh táo.
Suy nghĩ một chút, cô liền đồng ý.
“Âu Lập Dương, chỉ một lần này nữa thôi. Về sau, tôi sẽ không giúp anh hẹn Thủy Thủy nữa.”
“Thứ sáu tuần sau, dùng cơm ở Khải Duyệt. Nhớ đặt bàn trước, không gặp không về. Hạ Hương Trừng, cô là người thông minh, cô biết mình cần gì, vì thế cô sẽ không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào. Nói cho tôi biết, quan hệ giữa Vân Thủy Dạng và Cận Kỳ Ngôn như thế nào? Cô ấy có nhắc về anh ta với cô không? Bọn họ là người yêu à? Bọn họ quen nhau từ bao giờ?”
Sắc mặt Hạ Hương Trừng có chút thay đổi nhưng cô vẫn cố gắng trấn tĩnh, không để lộ tâm trạng của mình.
Bàn tay cầm điện thoại di động của cô không tự giác siết lại thật chặt.
Chặt đến mức các đốt ngón tay trắng bệch.
“Không biết, Thủy Thủy cũng không nói với tôi. Ngày các người kết hôn, Thủy Thủy chạy đến giáo đường, thiếu chút nữa bị Cận Kỳ Ngôn đụng phải. Chuyện Cận Kỳ Ngôn bị tố cáo có hành vi vi phạm quy tắc, dường như cũng có liên quan đến Thủy Thủy. Cô ấy gặp Cận Kỳ Ngôn trong quán bar. Thủy Thủy đến Milan giải sầu, trùng hợp Cận Kỳ Ngôn cũng ở đó. Bọn họ có phải là quan hệ nam nữ hay không, tôi cũng không rõ lắm.”
Nói xong, ánh mắt của Hạ Hương Trừng hiện lên một sự u oán.
“Đúng rồi, tại sao anh đột nhiên hỏi đến chuyện này? Âu Lập Dương, anh nhìn thấy cái gì sao? Thủy Thủy nói với anh là cô ấy và Cận Kỳ Ngôn yêu nhau ư?”
“Ở sân bay, tôi nhìn thấy cô ấy và Cận Kỳ Ngôn hôn nhau. Cô ấy nói với tôi bọn họ là người yêu.”
Bàn tay cầm bút của Hạ Hương Trừng không khỏi nắm chặt, bất thình lình, cây bút bị cô ta bẻ gãy mất.
⬅ Trước Tiếp ➡