Anh ta lập tức kéo cô lại, còn ôm eo cô rất thân mật.
Âu Lập Dương muốn hôn cô, Vân Thủy Dạng liền nhanh nhẹn né tránh, còn dùng sức đẩy anh ta ra.
"Âu Lập Dương, anh thả tôi ra, cút!"
Vì trong tiệm có không ít nhân viên và khách hàng nhìn bọn họ, nên Vân Thủy Dạng đè nén giọng quát Âu Lập Dương.
Cô muốn gỡ tay anh ta ra, nhưng không ngờ anh ta lại càng nắm chặt hơn.
"Thủy Thủy, đừng tức giận, em thích cái gì, anh mua cho em. Chờ lát nữa, anh và em đi ăn cơm."
Âu Lập Dương hoàn toàn không có ý buông tha Vân Thủy Dạng, anh ta ôm chặt cô hơn, như dán cả người vào người cô.
Eo nhỏ mềm mại, lại thêm đang dán trên người anh, tư thế lung linh vô cùng mê người!
Vân Thủy Dạng đẹp hơn Lam Tâm Lạc, cô có nét đẹp ngây thơ trong sáng, lại thêm chút dễ thương tự nhiên, nhất là đôi mắt như ngọc trai của cô, đuôi mắt hơi vểnh lên, vừa to vừa sáng, trong veo như thủy tinh...
Cơ bản Âu Lập Dương không muốn cho Vân Thủy Dạng chạy thoát!
Môi anh đào kiều diễm, giống như muốn người khác lao vào âu yếm!
Cái cảm giác mềm mại kia, anh vẫn còn muốn nếm thử.
Anh thật muốn hôn Vân Thủy Dạng!
Môi của cô rất ngọt, giống như mật hoa, mỹ vị của cô làm anh càng muốn nhiều hơn!
"Âu Lập Dương, đồ khốn kiếp! Lưu manh vô sỉ! Tôi không cần anh mua đồ cho tôi, cút xa tôi ra một chút là tôi vui lắm rồi!"
Vân Thủy Dạng dùng sức dãy dụa, nhưng mà, cô không đẩy anh ta ra được, cô bị anh ta ôm quá chặt.
Sức của cô cũng không phải đối thủ của anh ta.
"Thủy Thủy, nháo như vậy được rồi, anh có thể chấp nhận, cũng không so đo với em. Anh dám thề, anh không hề yêu Lam Tâm Lạc, là cô ta quấn lấy anh. Trước đó, anh đã nói cho cô ta biết anh là người đã có bạn gái, là cô ta mặt dày theo đuổi anh.
Anh cẩn thận tránh cô ta khắp nơi, nhưng không ngờ cô ta lại vô cùng đê tiện, đặt bẫy anh. Bây giờ, còn muốn anh chịu trách nhiệm. Nếu như anh không chịu trách nhiệm, cô ta liền nháo lên cục cảnh sát, nói rằng anh cưỡng bức cô ta. Thủy Thủy, anh có thể nói một câu, anh chỉ yêu mình em."
"Âu Lập Dương, sao anh không đi chết đi? Ra đường chi cho thêm xấu hổ? Anh cho rằng tôi là con nít ba tuổi dễ dụ sao? Tôi không tin anh! Bạn trai tôi là Cận Kỳ Ngôn, anh dám đụng đến tôi thử, xem anh chọc nổi Nhà họ Cận không?"
"Cận Kỳ Ngôn là bạn trai của em? Vân Thủy Dạng, nói dối cũng phải có chừng mực nha! Ầy, Cận Kỳ Ngôn linh thật, vừa nhắc đã đến, xem anh ta có để ý em không."
Cầu cứu! Nhìn theo ánh mắt của Âu Lập Dương, Vân Thủy Dạng thấy Cận Kỳ Ngôn, anh ta đang đứng ở quầy hàng, giống như đến lấy đồ trang sức đã đặt trước.
Không để ý đến ân oán cá nhân, bây giờ Vân Thủy Dạng chỉ muốn thoát khỏi Âu Lập Dương, cô lớn tiếng kêu lên: "Cận Kỳ Ngôn, em ở đây."
Cận Kỳ Ngôn nghe thấy tiếng Vân Thủy Dạng gọi, nhưng mà anh không thèm để ý đến cô, anh cẩn thận kiểm tra dây chuyền đã đặt trước của mình.
Anh rất nghiêm túc, không cho phép có bất kỳ sai lầm nào.
Thật ra, lúc tiến vào, anh đã thấy Vân Thủy Dạng, nhưng mà anh lạicoi cô như không khí.
"Vân Thủy Dạng đừng kêu nữa, cơ bản Cận Kỳ Ngôn không phải bạn trai của em đúng không? Người ta đường đường là thiếu gia Nhà họ Cận, tài sản hơn trăm tỷ, làm sao có thể để mắt đến em.
Tự mình dán đến, người ta cũng không hiếm lạ gì, em đừng có mặt dày như vậy? Đúng, chuyện Lam Tâm Lạc là lỗi của anh, nhưng anh không muốn em bị tổn thương vì người đàn ông khác, anh cũng không muốn em tự xem nhẹ mình."
"Chúng ta bắt đầu lại có được hay không? Trong thời gian ngắn nhất anh sẽ xử lý Lam Tâm Lạc sạch sẽ, em vẫn là phu nhân duy nhất của nhà họ Âu!" Nói xong, Âu Lập Dương dán môi mình vào môi của cô, anh muốn hôn cô.
Vân Thủy Dạng tránh được môi nhưng không né được mặt.
Bị Âu Lập Dương hôn lên mặt, cô chỉ muốn nôn mửa!
Tên khốn kiếpghê tởm này! Lúc lăn trên giường với Lam Tâm Lạc sao không nghĩ đến cảm giác của cô, sau đó còn chạy đến dỗ cô, thật đúng là vô cùng mặt dày vô sỉ.
Sao trước kia cô không phát hiện Âu Lập Dương là kẻ đồi bại như vậy chứ?
Gọi vài tiếng, Cận Kỳ Ngôn đều không chú ý đến cô, giống như anh không nghe thấy cô nói.
Trong nháy mắt, Vân Thủy Dạng tuyệt vọng, cô không có ý định nhờ Cận Kỳ Ngôn giúp nữa, cô sẽ tự mình cứu mình!
Tức đến mức thở hổn hển, Vân Thủy Dạng hung hăn cắn Âu Lập Dương.
Rất đau! Trong nháy mắt, Âu Lập Dương liền nới lỏng tay.
Vân Thủy Dạng lập tức lui về sau mấy bước, đôi mắt xinh đẹp lập lòe lửa giận, Vân Thủy Dạng hung ác trừng mắt nhìn Âu Lập Dương.
"Cút! Tôi và anh đã sớm kết thúc rồi!"
"..."
"Đúng, Cận Kỳ Ngôn không phải bạn trai tôi, tôi cũng không có quan hệ gì với anh ta. Ở sân bay, tôi thấy anh rất phiền, liền lừa gạt anh. Coi như anh ta không phải bạn trai tôi, nhưng tôi - Vân Thủy Dạng này, cũng sẽ không ở cùng một chỗ với tên cặn bã như anh. Âu Lập Dương, anh từ bỏ cái suy nghĩ vớ vẫn đó đi!"
Bị cắn đau vô cùng, Âu Lập Dương lắc lắc tay.
Nhưng, ánh mắt thâm trầm của anh ta cũng không hề rời khỏi Vân Thủy Dạng.