⬅ Trước Tiếp ➡
Mộc Thanh lại nhẫn nhịn, vẫn là nhịn không được: "Đẹp rất là đẹp nha, nhưng so với vẻ đẹp của cô ấy, cậu sao nhanh như thế liền đem mình dâng ra đi tới?"
"Tôi gọi điện thoại cho ông nội cậu, nói người đồng ý cho cậu cưới Dương gia Đại tiểu thư."
"Ôi, tôi nói còn không được!" Dương gia Đại tiểu thư quả thực chính là ác mộng của Mộc Thanh, hắn một chút cũng không dám đùa giỡn với điều này.
"Nữ nhân của cậu lưu huyết không ít, thân lại bị làm cho tổn thương, phỏng chừng muốn ba ngày, năm ngày, vết thương trên người đều không lo lắng, trên đầu cần chú ý một chút, đừng đụng vào nước, mấy ngày nay cũng đừng tẩy uyên ương dục."
"Có điều thân thể cô ấy nội tình rất tốt, tôi cho cô ấy kết hợp dược phẩm, thoa ngoài da thêm uống thuốc, dưỡng cái mười ngày, nửa tháng liền có thể ổn hơn, đến lúc đó cậu lại để người ta từ thiếu nữ biến thành nữ nhân cũng không muộn."
Hắn vẻn vẹn dựa vào mò mạch liền có thể đem tình trạng cơ thể Thượng Quan Ngưng nói một chút, thậm chí ngay cả nàng là tấm thân xử nữ đều có thể nhìn ra, nếu là người ngoài nhìn thấy, chắc chắn kinh ngạc không ngậm mồm vào được.
Cảnh Dật Thần lại chỉ là bình thản gật đầu.
Mộc Thanh xuất thân trong một gia đình có truyền thống về ngành y, ông hắn là một bác sĩ tài giỏi, không chỉ có trung y trình độ cao siêu, khi còn trẻ còn giao du các quốc gia Âu Mĩ, đến Tây y cũng học thông suốt, trong Tây y kết hợp, đã từng vô số lần cải tử hồi sinh, "diệu thủ hồi xuân" tên gọi vang vọng Nam Bắc, mỗi ngày yêu cầu khám bệnh nhiều không xuể.
Mộc gia thiết lập bệnh viện tư nhân Mộc thị, là ông của hắn một tay sáng lập, người nhà họ Mộc con cháu đều rất giỏi, thế nhưng tuổi trẻ xuất sắc nhất người chính là Mộc Thanh.
Hắn từ nhỏ theo ông nội học y, không chỉ có thiên phú hơn người, hơn nữa đối với y học lại vô cùng đam mê, đến 30 tuổi, hắn đã kế thừa được từ ông nội, các loại bệnh nan tạp đều có thể trừ. Như bệnh của Thượng Quan Ngưng là chuyện nhỏ, hắn nhắm hai mắt đều có thể điều trị.
Vì lẽ đó Cảnh Dật Thần mới gọi hắn đến, ngày hôm qua là sự tình quá mức khẩn cấp, hắn sợ đi Mộc gia sẽ làm lỡ thời gian, liền trực tiếp mang tới tổ y tế tập đoàn Cảnh Thịnh.
Mộc Thanh từ nhỏ chính là thiên tài, người khác đầu đau như búa bổ với sách thuốc, hắn chỉ cần xem một lần liền có thể nhớ kỹ toàn bộ, bởi vậy hắn có thêm rất nhiều thời gian đi chơi. Nhưng là hắn phát hiện lớn lên sau này, căn bản là không có cái gì thú vị, có toàn bộ đều là gánh nặng cùng trách nhiệm.
Vì lẽ đó trong cuộc đời hắn thú vui to lớn nhất chính là Bát Quái.
Trong lòng hắn luôn luôn nghĩ Cảnh Dật Thần không gần nữ sắc, tự nhiên trong phòng xuất hiện một mỹ nhân, hắn sao có thể khống chế được lòng hiếu kỳ của mình.
"Cảnh ca ca..." Mộc Thanh hai con mắt híp thành một đường, dùng âm thanh "Mềm mại" nói.
Cảnh Dật Thần bị hắn xưng hô kinh sợ đến mức mí mắt run lên, uống vào trong miệng trà thiếu một chút là sặc.
"Dật Thần ca ca..."
"Để tôi gọi người, đem Mộc gia Đại thiếu gia đưa đến Mộc thị! Nói cho ông cậu, Tôn Tử của ông ấy bệnh không nhẹ!"
Mộc Thanh lập tức khôi phục bình thường, trách cứ: "Cảnh Dật Thần, bản bác sĩ ngàn dặm xa xôi đến xem bệnh cho nữ nhân của cậu, cậu chính là như thế đối xử với tôi? Cậu không biết cảm ơn cũng coi như bỏ qua, sao còn lấy oán trả ơn, thiên lý ở đâu?!"
người trong mộng của cô hóa ra là anh.
Cảnh Dật Thần không thể nhịn được nữa đi ra ngoài, đi đến chỗ A Hổ nói: “A Hổ, bây giờ đi.”
Có người sảo đến hắn não nhân nhi đau.
Mộc Thanh bước đi theo, không biết sống chết tiếp tục lải nhải: “Ai, A Thần, anh tìm ở đâu ra một đại mỹ nữ vậy, trên mặt bị thương mà không có phá hư mỹ cảm!”
“Anh làm nam nhân kiểu gì vậy, lại cho người khác hạ dược, nhưng điều không đáng mặt đàn ông nhất đó chính là, mỹ nhân ngay bên cạnh đang phải chịu đựng mà anh một chút cũng không hy ainh một chút giúp người ta, thấy chết mà không cứu."
“A Thần, anh có cần tôi giúp anh xem mạch không? Tôi cảm thấy người anh chắc là có bệnh rồi, bằng không nhiều năm như vậy lại không có động vào nữ nhân nào?"
A Hổ nhanh chóng liền đem xe lại đây, Cảnh Dật Thần vừa muốn lên xe, Mộc Thanh lại mặt dày mày dạn bò vào trước.
Anh vừa mới đi thì Triệu An An như một trận gió chạy tới.
“ca à, em cừa thấy cái tên ma quỷ đầu gỗ, anh ta đâu rồi?"
Mộc Thanh vừa nghe thấy âm thanh này, lập tức giống như bị lửa đốt, liều mạng lén lút kéo kéo quần của Cảnh Dật Thần từ phía dưới cầu xin.
Cảnh Dật Thần sắc mặt không thay đổi nhàn nhạt nói: “Anh ta ở bên trong nhà, đang khám bệnh cho Quan Ngưng.”
Triệu An An nhìn thần sắc không có gì của anh họ, bán tính bán nghi nói: "anh ta đâu, để em vào xem một chút.”
Cảnh Dật Thần không kiên nhẫn gật đầu: “ừ..”
“Cái tên lang băm kia, dám đem tiểu mỹ nhân nhà ta trị liệu lung tung" cô nói song liền xoay người đi vào biệt thự.
Nhưng cô mới vừa quay người lại, xe bắt đầu chuyển bánh, tên Mộc Thanh kia liền thò khuôn mặt anh tuấn từ cửa sổ xe ra, một mặt huýt sáo, một mặt lại hô to: “Triệu An An, con gái gì như đàn ông, có giỏi thì đuổi theo tôi đi, cắn hộ phát nha!"
Triệu An An liền tức giận đuổi thoe, nhưng cô làm sao có thể đuổi kịp ô tô, nên đành phải trơ mắt nhìn kẻ thù truyền kiếp của mình chạy mất.
Cô tức giận hung hăng dậm dậm chân, mắng vài câu, xoay người vào biệt thự.
Cô nhớ ra là Thượng Quan Ngưng bị thương, hôm nay buổi sáng lúc cô đến cô ấy,còn chưa tỉnh.
Mãi lúc sau Thượng Quan Ngưng vì khát mới tỉnh.
Cô vừa mở mắt ra, liền thấy được Triệu An An đang rất lo lắng.
“An an.” Quan Ngưng mở miệng, tiếng nói vẫn còn khàn khàn, ngữ khí lại để lộ ra sự vui vẻ.
“A Ngưng, cậu thế nào rồi? Trên người còn khó chịu không?” Triệu An An đôi tay gầy của Thượng Quan Ngưng quan tâm hỏi.
Trên tay truyền đến chút cảm xúc thô ráp, cô cúi đầu liền nhìn thấy mu bàn tay của Thượng Quan Ngưng có một vết thương nhìn rất ghê.
Cô chửi rủa: “Cái tên họ Quách thật đáng chết, tớ nhất định làm hắn ta nếm thử mùi vị sống không bằng chết.”
Triệu An An nói xong, mới phát hiện chính mình nhỡ lời khiến cho Thượng Quan Ngưng hơi buồn, lại mau choang nói lại: “A Ngưng, tớ không phải cố ý, cậu đừng để trong lòng, ngày hôm qua việc gì cũng chưa từng phát sinh, cậu quên đi là được.”
Thượng Quan Ngưng dùng chút sức lực cầm tay Triệu An An, lộ nụ cười nhẹ nói: “Đồ ngốc, tớ cảm kích cậu còn không kịp, chuyện này đâu phải do cậu gây ra, nếu không có cậu thì tớ làm sao có thể yên ổn nằm đây nói chuyện với cậu. An An, cảm ơn cậu, cảm ơn cậu đã cứu tớ!"
Việc ngày hôm, cô đều nhớ rõ, nếu không phải Triệu An An đi đến thì hậu quả cô nhận quả thực không dám tưởng tượng, hiện giờ có thể an toàn, sự cảm kích của cô đối với Triệu An An không lời lào có thể diễn tả được.
Triệu An An thấy Thượng Quan Ngưng có thể nghĩ thoáng như vậy, đối với việc ngày hôm qua cũng không kiêng dè, trong lòng cô nhẹ nhàng thở ra, lập tức bắt đầu bùm bùm bắt đầu nói cho cô mọi việc từ đầu đến cuối.
“…… Tớ cướp chìa khóa xông vào văn phòng, nhìn thấy cái tên họ Quách kia đang khi dễ cậu, một chân liền đá hắn ta hôn mê! May mà đến kịp lúc, cái tên họ Quách kia chưa làm gì được cậu, sao hắn có thể ra tay với cậu độc ác như vậy, mặt cậu đều đã sưng hết rồi!"
Những việc như này, Thượng Quan Ngưng cũng có một chút ấn tượng, cô biết Triệu An An tới rất đúng lúc, cô càng nhớ rõ, Triệu An An chưa bao giờ khóc vậy mà khi nhìn thấy cô lúc đó thì lại khóc thương tâm như vậy.
⬅ Trước Tiếp ➡