Chương 34
18.1 Xấu hổ trong nhà vệ sinh Bạch Hiểu Nguyệt ngồi ngẩn ngơ trên bồn cầu, nhìn điện thoại trong tay. Lúc này anh đã làm gì nhỉ. Cô định gửi cho anh một tin nhắn nói tối nay phải tăng ca, báo anh đừng đợi cô. Cô không muốn anh lại ngồi trong phòng khách đợi cô với khuôn mặt sầm sì đáng sợ như hôm qua. Nhưng cô còn chưa kịp mở điện thoại ra thì một luồng nước lạnh đột nhiên dội xuống đầu. Cả người ướt sũng Bạch Hiểu Nguyệt lạnh run lên, không nhịn được hắt hơi một cái. Ý thức được chuyện gì đang xảy ra, cô đứng dậy đẩy cửa, chỉ là cửa phòng vệ sinh bị chăn ở bên ngoài, dù cô đẩy thế nào cũng không mở được. “Bạch Vân Khê, cô thực độc ác.” Bạch Vân Khê nghe thấy tiếng hét của Bạch Hiểu Nguyệt từ bên trong phòng vệ sinh vọng ra, tưởng tượng được dáng vẻ đau khổ của Bạch Hiểu Nguyệt lúc này thì mỉm cười sung sướng. Đây là bài học cho những kẻ xúc phạm cô ta. Bạch Hiểu Nguyệt, cô phải nhớ rằng, đứng trước Bạch Vân Khê tôi cô chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời. Nếu tâm trạng của tôi tốt, tôi có thể để cho cô đi. Nếu không, cô sẽ không bao giờ có được cuộc sống tốt đẹp. Bạch Vân Khê đi ra tới ngoài, Tịch Trạch đang nhìn vào phía nhà vệ sinh với vẻ tò mò. “Trạch, Hiểu Nguyệt phớt lờ em, thậm chí còn nói những lời không hay với em. Em đã cố gắng hết sức rồi.” Bạch Vân Khê lấy lại cái dáng vẻ yếu đuối đáng thương trước đó, hai mắt chớp chớp nhìn Tịch Trạch. Tịch Trạch kéo cô ta vào trong lòng, “Cô ấy vẫn luôn tự cao tự đại như vậy, em không cần lo lắng. Anh đã đặt chỗ ở nhà hàng, em thích nhất là ăn beefsteak đúng không.” Bạch Vân Khê cười kiều mị, nắm tay Tịch Trạch đi ra ngoài, hoàn toàn quên mất rằng, còn có một người đang bị nhốt trong nhà vệ sinh. Thủ đoạn cũ này của Bạch Vân Khê, trước đây cô ta áp dụng không thành công nhưng lần này thì khác. Bạch Hiểu Nguyệt chán nản đá vào cái cửa nhưng rồi lại vô tình chạm tay vào điện thoại. Thực may, điện thoại của cô vẫn còn hoạt động. Bạch Hiểu Nguyệt mở điện thoại, gọi cho Trần Giai Giai, chỉ là Trần Giai Giai tắt máy. Cô nhìn số điện thoại của Vân Thiên Lâm trên màn hình, do dự một chút, sau cái hắt hơi vì lạnh mới nhấn nút gọi. Nhìn ba chữ Vân Thiên Lâm trên màn hình, Bạch Hiểu Nguyệt như nhìn thấy cái dáng vẻ hoàng đế của anh, khuôn mặt của cô lại bắt đầu đỏ lên. Điện thoại kêu một hồi, Bạch Hiểu Nguyệt tưởng rằng anh sẽ không nghe máy, định tắt thì lại thấy điện thoại có người nhận. “Xin chào, tôi là Bạch Hiểu Nguyệt.” “À, tôi vừa tan làm, tối nay tôi sẽ về nhà ăn tối.” Vân Thiên Lâm tưởng rằng Bạch Hiểu Nguyệt gọi anh để hỏi anh có về nhà ăn tối không, nào ngờ Bạch Hiểu Nguyệt đã không còn ở trong nhà, đã bắt đầu đi thực tập. “Tôi… tôi gặp chút phiền toái, anh có thể giúp tôi một việc không?” Bạch Hiểu Nguyệt đã quan sát nhà vệ sinh này. Với khả năng của cô, không thể trèo ra khỏi nhà vệ sinh này. Nếu như anh có thể tới là tốt nhất, nếu không, cô chỉ có thể tự lực cánh sinh. “Nói đi.” Một câu trả lời đơn giản, rõ ràng, rành mạch, không chút do dự. Vân Thiên Lâm một tay cầm điện thoại, một tay xách cặp đi tới thang máy. Bạch Hiểu Nguyệt kể cho Vân Thiên Lâm tất cả những rắc rối mà cô gặp phải. Cô vừa kể vừa tưởng tượng ra vẻ mặt bất lực của Vân Thiên Lâm ở đầu dây bên kia. Nhất định trong lòng anh sẽ cảm thấy khinh thường cô, tại sao cô lại ngu ngốc như vậy. “Tôi lập tức tới.” Bạch Hiểu Nguyệt vốn định nhờ vả anh, nhưng còn chưa kịp nói xong thì điện thoại đã ngắt tín hiệu. Cô bất lực ngồi trên bồn cầu thở dài. Ngày hôm nay thực sự là lật thuyền trong mương mà, lại bị cô ta lừa. Cô tự trách mình đã coi thường cô ta, nghĩ cô ta sẽ không dám làm chuyện lộ liễu như vậy. Nào ngờ, cô ta thực sự dám làm như vậy.