⬅ Trước Tiếp ➡
25.1: Âm hồn bất tán
Bạch Hiểu Nguyệt không xen vào cuộc trò chuyện giữa bọn họ, nhưng hầu hết là đang nói những chuyện trước kia của họ, điều khiến Bạch Hiểu Nguyệt ngạc nhiên là, không ngờ Vân Thiên Lâm lúc đi học không hề an phạn chút nào, ngấm ngầm uống rượu đánh nhau các thứ đều có phần, nhưng mỗi lần đều là đi dọn dẹp tàn cuộc cho anh em tốt của mình.
“Các anh còn từng đi lính sao?” Điều khiến Bạch Hiểu Nguyệt bất ngờ là, ba người trông có vẻ sống trong nhung lụa, vậy mà đều đã từng ở trong quân đội, tiến hành huấn luyện đáng sợ và tàn khốc nhất.
“Là người thừa kế sự nghiệp của gia tộc, ông già cảm thấy rằng đưa ba chúng tôi vào trong quân đội, rèn luyện tính cách cũng tốt. Lúc đầu, đội trưởng bộ đội đặc chủng đã nhìn trúng Thiên Lâm, muốn giữ cậu ta lại, nhưng mà nhà họ Vân không đồng ý.”
Vân Thiên Lâm vẫn rất ít nói, nhưng đối với dịp này, cô cảm nhận được, anh rất kiên nhẫn, cũng rất thả lỏng, rất hưởng thụ lúc ở cùng họ.
“Điều chị không biết còn nhiều lắm, khi đó sinh tồn nơi hoang dã, ba người chúng tôi suýt chút nữa mạng cũng không còn, nếu không phải có Thiên Lâm, mấy người chúng tôi sao có thể ngồi đây uống trà tự tại như vậy.” Nói đến chuyện này, sắc mặt mấy người đều không được tốt lắm, Cố Thần ho khan hai tiếng, cười nâng ly lên, chuyển chủ đề.
Hiểu Nguyệt mơ hồ cảm nhận được, trong đó chắc đã xảy ra chuyện gì mà bọn họ không muốn nhắc đến.
Tửu quá tam tuần, Hiểu Nguyệt đứng dậy đi vào nhà vệ sinh, sau bữa cơm này, hình như cô đã hiểu rất nhiều về Vân Thiên Lâm, nhìn mình trong gương, Bạch Hiểu Nguyệt mỉm cười, xoay người rời đi, nhưng ở cửa nhà vệ sinh, đã gặp một người mà mình không muốn nhìn thấy.
Hai người đụng phải nhau, Bạch Hiểu Nguyệt ngẩng đầu nói xin lỗi, biểu cảm trên mặt cứng đờ. Người đi ra từ phía đối diện không phải ai khác, vậy mà lại là Tịch Trạch.
Đúng thật là, càng không muốn nhìn thấy, lại càng có thể gặp được, thế giới này đúng là nhỏ thật đấy.
Sắc mặt Bạch Hiểu Nguyệt trở nên lạnh lùng, lùi về sau mấy bước, nới rộng khoảng cách với anh ta, như thể vừa đụng phải thứ gì bẩn thỉu.
Trong mắt Bạch Hiểu Nguyệt, Tịch Trạch chính là bẩn thỉu.
“Bạch Hiểu Nguyệt, cô đứng lại cho tôi.” Tịch Trạch chính là không nhìn được bộ dạng tránh như tà của cô khi nhìn thấy mình, tiến lên hai bước kéo người lại chặn ở giao lộ.
Bạch Hiểu Nguyệt không muốn đứng ở đây bị người khác xem trò cười, nhìn người này cô liền đau đầu. Đã chia tay rồi, anh ta còn có gì để dây dưa.
“Anh không đi cùng thiên kim tiểu thư của anh, chạy đến đây để dây dưa với tôi làm gì.” Bạch Hiểu Nguyệt đỡ trán, chỉ muốn mau chóng thoát khỏi anh ta, cô đã kết hôn rồi, cô không thể có dính líu gì với bạn trai cũ nữa.
Tịch Trạch lúc trước còn tưởng là mình nhìn nhầm, không ngờ thực sự là cô. Vân Khê nói với anh ta, Bạch Hiểu Nguyệt được ai đó nuôi, anh ta còn không tin.
Bạch Hiểu Nguyệt đã thề thốt cự tuyệt mình, không thể lại đi chọn người khác. Bây giờ anh ta lại nhìn thấy cô ở Minh Đỉnh, bộ quần áo này không phải là thứ cô có thể tự mua được, xem ra lời Vân Khê nói quả thực không sai.
“Sao nào? Vội vã rời đi như vậy, là nhìn thấy tôi cảm thấy chột dạ phải không? Nếu đã dám làm, tại sao không dám thừa nhận trước mặt tôi, không phải cô luôn rất lời lẽ hùng hồn sao? Bạch Hiểu Nguyệt, tôi thực sự không ngờ, cô lại sa đọa thành như vậy.”
Bạch Hiểu Nguyệt không hiểu lý do, mình chẳng qua là đến ăn bữa cơm, tại sao lại sa đọa, chẳng lẽ cô ngay cả tư cách ăn cơm cũng không có sao.
Hay là Tịch Trạch không nhìn thấy tình cảnh bi thảm của Bạch Hiểu Nguyệt, liền cảm thấy cô sa đọa.
Bạch Hiểu Nguyệt hất tay Tịch Trạch ra lùi lại hai bước, chân đã chạm vào góc tường, không thể lùi được nữa.
Lông mày cô khẽ cau lại: “Tịch Trạch, lời này của anh là có ý gì, cái gì gọi là tôi sa đọa thành như vậy. Bạch Hiểu Nguyệt tôi và anh đã chia tay, chẳng lẽ ngay cả ra ngoài ăn cơm cũng không thể sao? Có phải anh quá coi trọng mình rồi không.”
 
⬅ Trước Tiếp ➡