⬅ Trước Tiếp ➡
“Cậu có biết tại sao mình phải đến Minai làm việc không?” Lưu Thi Kỳ thần bí hỏi.
Diệp Thiên Hạ trợn mắt nhướng mày: "Tập đoàn đa quốc gia, giáo viên nổi tiếng nhiều như mây."
Lưu Thi Kỳ híp mắt: "Đúng một nửa."
“Hả?” Diệp Thiên Hạ nghi ngờ nói.
“Bởi vì Minai là công ty con tương đối có tiếng tăm của tập đoàn Đông Phương Đế, nếu như làm việc tốt ở Minai, tương lai có thể được chuyển đến trụ sở chính.” Lưu Thi Kỳ chớp mắt.
Diệp Thiên Hạ hơi chột dạ, cô nói: "Điều đến trụ sở chính thì sao?"
Lưu Thi Kỳ cười rạng rỡ: "Ngốc quá! Trụ sở chính là thiên đường cho nhân viên văn phòng, môi trường tốt và đãi ngộ cũng tốt, giá trị con người cũng tăng lên mấy bậc, đi làm ở đó sẽ có tương lai tươi sáng!"
Khóe miệng Diệp Thiên Hạ co giật, ghê vậy sao?
"Quan trọng nhất là!"
"Cái gì?"
"Nếu có thể gặp được cậu ấm hoàn mỹ Mộ Triêu Dương kia, mình tin chắc rằng tương lai cậu sẽ hiên ngang bước đi ở thành phố C!"
"Phì!"
Diệp Thiên Hạ phun ra ngay lập tức!
"A! Cậu sao vậy?!"
Lưu Thi Kỳ hét lên!
Diệp Thiên Hạ nhìn Lưu Thi Kỳ bị phun nước vào mặt, đột nhiên mỉm cười.
"Cậu còn mặt mũi cười! Cậu làm gì vậy! Trời ạ, hình tượng của mình đã bị cậu hủy hoại rồi!"
“Xin lỗi Thi Kỳ, mình không cố ý.” Diệp Thiên Hạ mỉm cười, nhanh chóng đưa chiếc khăn tay cho cô ấy.
"Cậu cố ý thì có? Mình không đáng tin cậy như vậy sao?" Lưu Thi Kỳ oán hận nói.
“Không, mình chỉ nghĩ chí hướng của cậu thật vĩ đại thôi, thật đấy.” Diệp Thiên Hạ chân thành nói.
"Mặc dù gia cảnh của chị đây không vững chắc, nhưng chị đây là người có ước mơ.”
Diệp Thiên Hạ không biết nên cười hay nên khóc, Lưu Thi Kỳ lại lên cơn rồi. “Có ước mơ là chuyện tốt, ước mơ cao quá sẽ biến thành mơ mộng hão huyền.” Một giọng nam dễ nghe vang lên từ phía sau hai.
"Phi! Chị đây có ước mơ, liên quan quái gì đến nhà ngươi!" Tính tình nóng nảy của Lưu Thi Kỳ đột nhiên nổi lên!
Diệp Thiên Hạ và Lưu Thi Kỳ đang ngồi đối diện nhau, giọng nói phát ra từ phía sau Lưu Thi Kỳ.
"Tôi chỉ nhắc cô cái gì là ước mơ, cái gì là mơ giữa ban ngày thôi."
Bởi vì lưng của sô pha rất cao, nếu không đứng lên sẽ không thể nhìn thấy người đối diện là ai.
Lưu Thi Kỳ giận dữ đứng dậy đi về phía bàn bên cạnh!
Thấy có điều gì đó không ổn, Diệp Thiên Hạ nhanh chóng đứng dậy đi theo.
 
Cả nhà anh là cây thông nô-en
“Tên kia, cố tình kiếm chuyện gây rối đúng không?” Lưu Thi Kỳ tức giận trừng mắt nhìn người đàn ông kia, hung ác nói.
Người đàn ông mặc một bộ vest sành điệu màu xanh da trời, ưu nhã cắt miếng bít tết trên đĩa, không hề ngẩng đầu, nói: "Tôi nhắc nhở cô, đó là vinh hạnh của cô."
“Tôi nhổ vào!” Lưu Thi Kỳ định chửi rủa, Diệp Thiên Hạ đúng lúc đi tới, ngạc nhiên nói: “Đường Như Phong?”
Dù không nhìn thấy mặt anh ta nhưng giọng nói và sườn mặt này cô sẽ không nhận sai.
Đúng vậy, người đó là Đường Như Phong.
Đường Như Phong dừng lại, ngạc nhiên ngước mắt lên.
Lưu Thi Kỳ ngây ngốc, cô ấy không ngờ người đàn ông cay độc này lại có ngoại hình đẹp trai như vậy.
"Hóa ra là ... Thiên Hạ!" Đường Như Phong đặt bộ đồ ăn xuống, ưu nhã đứng lên.
"Thiên Hạ, ​​đã lâu không gặp, có nhớ tôi không?"
Nhìn thấy Đường Như Phong, Diệp Thiên Hạ nhất thời không nói nên lời.
“Nhìn cũng giống con người, không ngờ lại là tên háo sắc cặn bã!” Lưu Thi Kỳ khinh bỉ nói.
Đôi mắt đào hoa của Đường Như Phong khẽ liếc nhìn Lưu Thi Kỳ, ánh mắt kia giống như là bố thí.
"Vị này, à không, đống này, cây thông Noel? Con mắt nào của cô nhìn thấy cậu đây chính là thứ kia hả?" Đối phương chán ghét nói.
Anh ta vừa thốt ra những lời này, bầu không khí vốn dịu đi bỗng trở nên căng thẳng.
Diệp Thiên Hạ nhìn lên trời, tính cách khiến người ta giận điên người này của Đường Như Phong có thể thu liễm lại một chút không?
Lần trước tổ chức sinh nhật cho anh ta, cô đã phục sát đất rồi.
Lưu Thi Kỳ bùng nổ trong tích tắc!
Tên sắc lang cặn bã lẳng lơ này dám gọi cô ấy là "Cây thông Noel"!
Cô ấy có thể chịu đựng nhưng thể chịu nhục!
Hôm nay Lưu Thi Kỳ mặc một chiếc máy dài cầu vồng phối với một chiếc áo khoác thời thượng màu trắng.
Tuy nhiên, sau khi vào nhà hàng, cô ấy đã cởi áo đặt sang một bên, vì vậy Đường Nhược Phong mới ác độc miêu tả cô như vậy.
"Anh mở to cặp mắt ti hí của anh ra mà nhìn, đây là bộ đồ mùa xuân mới của H.R, nếu không biết thưởng thức thì miễn bình luận, đúng là người đàn ông không có mắt nhìn!”
Tức chết rồi!
Cô ấy đường đường là nhà thiết kế cao cấp trong tương lai của ngành công nghiệp thời trang, vậy mà lại bị một tên không có mắt nghi ngờ về trang phục!
⬅ Trước Tiếp ➡