⬅ Trước Tiếp ➡
Diệp Thiên Hạ vừa tức giận vừa lúng túng.
"Xin lỗi, khiến anh chê cười rồi."
"Không có gì."
"Nếu anh không kịp thời xuất hiện, chắc chắn anh ta sẽ không dừng tay."
"Tiện tay thôi.”
"Ừ, vậy tôi...”
"Đi đường cẩn thận."
"Ừ."
Từ đầu đến cuối, Ngôn Văn Thanh không hỏi thêm một lời, điều này khiến Diệp Thiên Hạ thở phào nhẹ nhõm.
Tuy nhiên, trong số những người bạn của Đông Phương Tước, Ngôn Văn Thanh là người hiền lành nhất, nhưng khí chất của anh ta cũng rất bức người.
Điều này chắc hẳn có liên quan đến thân phận của anh ta, dù sao thì anh ta cũng là thị trưởng của một thành phố, không thể hành động tùy tiện như Đường Như Phong và Mộ Triêu Dương được.
Ngày hôm sau, vừa mới mở mắt ra, cơ thể Diệp Thiên Hạ đã cứng đờ.
“Tỉnh rồi?” Một giọng nói khàn khàn từ tính vang lên từ bên tai cô, hơi thở ấm áp phả lên da thịt, cảm giác tê dại khiến thần kinh cô căng thẳng.
 
Đông Phương Tước ghen
Trời ơi!
Anh về khi nào?
Tại sao cô lại không phát hiện ra?
Hay là do cô ngủ quá say?
Bàn tay mạnh mẽ đặt ở eo khiến cô không dám động đậy, lồng ngực ấm áp phía sau khiến cô muốn chạy ra khỏi giường ngay lập tức.
"Anh về khi nào?"
"Năm giờ sáng."
“Không phải đi một tuần sao?” Còn chưa đến một tuần?
Mô phật...
Đông Phương Tước quay người cô về phía anh.
Diệp Thiên Hạ không nói nên lời.
Khỏe lắm.
Anh làm như vậy đã hỏi ý kiến của cô chưa?
Bá vương!
"Ngày hôm qua Văn Thanh gọi điện thoại cho tôi, vì vậy tôi đã về sớm."
Diệp Thiên Hạ chớp mắt, hóa ra thị trưởng cũng biết mách lẻo.
Đôi mắt của Đông Phương Tước trở nên ảm đạm, nếu Tiêu Cẩn tự tìm đường chết, anh không ngại tiễn anh ta một đoạn đường.
"Tôi không sao, anh không cần vội vã trở về như vậy."
Vừa dứt lời, cô đột nhiên cảm thấy ánh mắt của ai đó lạnh hơn rất nhiều.
Cô lẩm bẩm: "Cứ coi như tôi chưa nói gì."
"Tại sao không muốn tôi về sớm?"
Cô đã thỏa hiệp, anh còn muốn truy hỏi tận gốc.
Diệp Thiên Hạ mất tự nhiên động đậy một cái, cụp mắt xuống: "Không phải."
"Nói thật."
"..."
"Hay muốn tôi nói thay em?"
Diệp Thiên Hạ cau mà nhìn khuôn hàm lạnh lùng và hoàn hảo của anh, khó hiểu hỏi: "Ý anh là gì?"
Cô không hiểu tại sao anh lại tức giận.
Đông Phương Tước cúi đầu nhìn chằm chằm vào đôi mắt như lưu ly của cô, lạnh nhạt nói: "Em không buông bỏ được Tiêu Cẩn.”
Vì vậy em mới không muốn chấp nhận anh!
Không muốn nhìn thấy anh!
Không muốn ở bên anh!
Anh là chồng của em, tại sao em lại không tin tưởng anh?
Xét cho cùng, Đông Phương Tước đang ghen...
Nhưng Diệp Thiên Hạ lại nổi giận.
Diệp Vân Lộ cũng nghĩ vậy?
Cô hít một hơi thật sâu, lặng lẽ gỡ bàn tay của Đông Phương Tước đang đặt trên eo mình ra, vô cảm ngồi dậy, quay lưng về phía anh.
"Cuộc hôn nhân này suy cho cùng chỉ là một bản hợp đồng, trách tôi không đọc rõ nội dung hợp đồng nên hiểu lầm ý của anh, nếu như anh cần người thừa kế, tôi không ngại anh tìm người khác, hoặc là tôi rút lui.”
Vừa nói xong, cô nổi cả da gà.
⬅ Trước Tiếp ➡