⬅ Trước Tiếp ➡
Vừa rồi, đến lượt cô ấy bước lên sân khấu, âm nhạc bỗng nhiên dừng lại.
Lúc đó, cô ấy mới phát hiện phía bên này xảy ra chuyện bất thường. Vốn dĩ, cô ấy tưởng rằng là chuyện nhà người khác, không ngờ vai chính lại là bảo bối nhà cô!
Thật sự là bị hù chết mà!
“Mình không sao hết, cậu không cần lo lắng.”
Lúc này Lưu Thi Kỳ mới để ý đến Đông Phương Tước, người đang nhìn chằm chằm Diệp Thiên Hạ.
Từng cảnh tượng vừa xảy ra cô ấy đều nhìn thấy, người này chắc chắn chính là chồng của Diệp Thiên Hạ. Trời ạ, thật sự quá đẹp trai, quá ngầu!
Lưu Thi Kỳ trộm liếc nhìn Đông Phương Tước một cái, sau đó ôm lấy Diệp Thiên Hạ, nói nhỏ bên tai cô: “Thiên Hạ, vị này chính là người chồng kết hôn chớp nhoáng với cậu sao, thật anh tuấn!”
Diệp Thiên Hạ: “...”
Lưu Thi Kỳ kích động huých bả vai Diệp Thiên Hạ: “Lần này cậu làm được đấy!”
Diệp Thiên Hạ lảo đảo một chút, cơ thể cô đột nhiên không kiểm soát được, liền ngã sang một bên.
Vốn dĩ Lưu Thi Kỳ chỉ vô tình chạm vào, không ngờ rằng Diệp Thiên Hạ đã ngã xuống!
 
Trừ phi em đi cùng tôi
Cô ấy kinh ngạc: “Thiên Hạ!”
Đông Phương Tước nhanh chóng tiến lên, ôm lấy Diệp Thiên Hạ, giọng điệu trách mắng cất lên: “Chân bị thương, còn ra vẻ?”
Anh vẫn luôn chú ý chân phải của cô, từ đầu đến cuối, dường như cô không hề di chuyển dù chỉ một bước.
Không ngờ rằng, người bạn tốt có cung phản xạ cực chậm kia lại đụng vào cô như vậy.
Diệp Thiên Hạ sợ Đông Phương Tước nhận ra chân của cô bị thương nên vẫn luôn cố gắng chống đỡ, nào ngờ vẫn bị anh phát hiện.
“Không có gì đáng ngại, chỉ bị trật một chút.” Lời nói còn chưa dứt, cả người cô đã bị nhấc bổng lên không trung.
“Tôi đưa em đến bệnh viện.” Vẻ mặt Đông Phương Tước rất bình tĩnh, vừa bế cô lên liền rời đi.
Trước khi đi, anh còn liếc Lưu Thi Kỳ một cái.
Lưu Thi Kỳ vô cùng xấu hổ, nhìn anh cười trừ: “Tôi không cố ý đâu.”
Đông Phương Tước lại chuyển ánh mắt đó sang Đường Như Phong đang đứng bên cạnh. Đường Như Phong rất khéo léo lấy lòng anh: “Việc ngày hôm nay, tôi nhất định sẽ kiểm điểm bản thân!”
Người vây xem: “...”
Người đàn ông lạnh lùng này là ai? Địa vị lại lớn như vậy!
Đông Phương Tước hừ lạnh một tiếng, bế Diệp Thiên Hạ và đi về phía lối ra.
Lưu Thi Kỳ ngẩn người một chút, sau đó vội vàng đuổi theo: “Tôi cũng đi, tôi cũng đi.”
Đường Như Phong vừa định cất tiếng nói bản thân cũng đi cùng, nào ngờ Đông Phương Tước không hề quay đầu lại, chỉ lạnh lùng nói: “Không ai được phép đi theo.”
Lưu Thi Kỳ: “...”
Đường Như Phong: “Cây thông Noel, không thì cô ở đây chơi với tôi đi.”
Lưu Thi Kỳ xoay người, trừng mắt: “Lưu manh! Chơi cái đầu anh!”
Mắng xong, cô ấy quay lưng bước đi không thèm ngoảnh đầu lại.
Đường Như Phong sờ sờ chóp mũi, nghiêng người hỏi một người đẹp bên cạnh: “Trông tôi giống lưu manh sao?”
Ánh mắt người đẹp kia đỏ ửng, vô cùng ngưỡng mộ: "Cậu Đường đẹp trai nhất, ngầu nhất, nam tính nhất!”
Đường Như Phong vuốt cằm gật gù: “Xem ra vẫn là cây thông Noel hiểu mình nhất.”
Mọi người: “...”
Quả thực, vết thương ở chân của Diệp Thiên Hạ không nghiêm trọng, chỉ bị bong gân nhẹ.
Nhưng cho dù nói thế nào thì Đông Phương Tước vẫn nhất quyết không để cô xuống đất đi, từ bệnh viện về Lam Bảo Loan, suốt chặng đường anh đều ôm cô theo kiểu công chúa.
Chị Lưu nghe thấy tiếng chuông cửa vang lên liền vội vàng mở cửa. Vừa nhìn thấy tư thế này của hai người, chị có chút sững sờ.
Sau đó nhìn thấy chân của Diệp Thiên Hạ bị quấn băng gạc, chị Lưu lập tức luống cuống: “Mợ chủ, chân của cô, chân của cô làm sao vậy?”
Diệp Thiên Hạ không nói nên lời.
Có lẽ chị Lưu không phát hiện, trong lúc sốt ruột, ba chữ “mợ chủ” sẽ vô thức bật ra từ miệng chị.
Ôi, truyền thống gia quy khắt khe nhất.
“Tôi không sao cả, chị Lưu không cần lo lắng. Chỉ là vết thương nhỏ thôi.”
Đông Phương Tước nghe vậy, lạnh lùng nói: “Chẳng lẽ chân bị chặt đứt mới gọi là nghiêm trọng?”
Diệp Thiên Hạ vô tội chớp mắt, im lặng không nói.
Đông Phương Tước bế cô đi thẳng một mạch về phòng ngủ.
Sau khi đặt cô lên giường, anh bất lực lên tiếng: “Em có biết hai cô gái đến nơi đó nguy hiểm như thế nào không?”
Những chỗ như vậy đều là nơi các tên lưu manh đến săn gái. Nếu hôm nay anh và Đường Như Phong không ở đó, anh thực sự không dám tưởng tượng cái tên họ Lý kia sẽ làm gì cô!
Diệp Thiên Hạ giống như một đứa trẻ đã mình làm sai, cô im lặng cúi mặt nhìn đất không nói lời nào.
Đông Phương Tước cau mày, lạnh lùng nói: “Nói.”
Diệp Thiên Hạ ngẩng đầu, đôi mắt đen láy, trong suốt của cô chớp chớp nhìn Đông Phương Tước, nhỏ giọng nói: “Chuyện hôm nay là ngoài ý muốn, trước kia tôi đi cùng Thi Kỳ đều không có vấn đề gì.”
Lúc trước cô và Lưu Thi Kỳ có đến đó vài lần, cũng không gặp chuyện xui xẻo như hôm nay.
“Sau này không được đến nơi đó nữa.” Đông Phương Tước bá đạo lên tiếng.
⬅ Trước Tiếp ➡