“Woa, Thiên Hạ, không ngờ rằng cậu lại ở một nơi sang trọng, cao cấp như vậy đấy.”
Diệp Thiên Hạ cười gượng: “Là thuê.”
Chị Lưu đang đứng một bên rót trà, nghe vậy tay lập tức run lên, suýt chút nữa thì đánh đổ.
Lưu Thi Kỳ đương nhiên không tin lời cô vừa nói, liếc nhìn cô một cái rồi hỏi: “Không thành thật. Nói mau, có phải căn nhà này là anh chồng kia mua cho cậu, đúng không?”
Diệp Thiên Hạ chớp mắt: “Đây là nhà của anh ấy, không phải mua cho mình.”
“Của anh ấy không phải của cậu sao?” Lưu Thi Kỳ vô tư, nằm dài trên ghế sô pha, không giữ chút hình tượng nào.
Diệp Thiên Hạ liếc nhìn cô ta một cái: “Rốt cuộc hôm nay cậu đến đây để làm gì?”
Lưu Thi Kỳ lập tức ngồi dậy, nắm chặt tay Diệp Thiên Hạ, mỉm cười nói: “Được rồi, bé Hạ, mình sai rồi, mình sai rồi. Chân cậu đỡ hơn chưa?”
Chẳng phải cô ấy thấy cô có thể đi đứng được mới nhàn nhã hỏi điều này sao?
Diệp Thiên Hạ đẩy cô ấy ra, tức giận nói: “Giả mù sa mưa.”
“Trời đất chứng giám, mình thật tâm thật dạ đến thăm cậu mà.”
“Được rồi, tha thứ cho cậu.”
Nhìn thấy Diệp Thiên Hạ không sao, cuối cùng Lưu Thi Kỳ mới thở phào nhẹ nhõm: “Nhân tiện, Thiên Hạ, người đó ngày hôm qua thế nào?”
Diệp Thiên Hạ cau mày, người đàn ông tóc vàng kia bị người của Đông Phương Tước đưa đi, cô cũng không biết bây giờ anh ta thế nào.
“Mình cũng không biết nữa.”
“Anh ta bại hoại như vậy, phải cho anh ta một bài học thích đáng!”
“Mặc kệ đi, chỉ cần sau này mình không gặp lại anh ta là được.”
“Yên tâm, sau này em tuyệt đối không gặp lại anh ta.” Một giọng nam lạnh lùng, đầy từ tính bỗng vang lên.
Lưu Thi Kỳ kinh ngạc, lập tức bật dậy, không còn tự nhiên như trước.
Hóa ra chồng của Thiên Hạ đang ở nhà, mẹ ơi, hù chết cô ấy rồi, cô ấy còn tưởng anh không có ở đây.
Đông Phương Tước thấy Lưu Thi Kỳ đứng dậy, vẻ mặt bình tĩnh, gật đầu: “Ngồi đi.”
Mặc dù Lưu Thi Kỳ cảm thấy biểu hiện vừa rồi của bản thân thật ngốc, nhưng vẫn thành thật ngồi xuống ghế sô pha.
Không hiểu vì sao, cô ấy cảm thấy chồng của Thiên Hạ tạo cho đối phương một áp lực quá lớn. Chỉ cần nhìn anh, cô ấy liền cảm thấy lạnh sống lưng, cả người gần như bị đóng băng.
Diệp Thiên Hạ nghe Đông Phương Tước nói vậy, trong lòng liền lo sợ, tuyệt đối không gặp lại anh ta?
Chẳng lẽ…
“Anh đã làm gì anh ta?” Mặc dù người đàn ông đó rất đáng hận, nhưng cũng không cần vì thế mà lấy mạng anh ta.
Nhìn biểu cảm của Diệp Thiên Hạ, Đông Phương Tước biết cô đã suy nghĩ nhiều.
“Không chết.” Dứt lời, anh cầm ly cà phê mà chị Lưu đưa cho rồi đi về thư phòng.
Diệp Thiên Hạ thở phào nhẹ nhõm, không chết là được.
Nếu cô biết Đông Phương Tước dùng phương pháp gì để giáo huấn Lý Uy, chắc chắn cô sẽ cảm thấy thà rằng giết chết anh ta, như vậy tốt hơn.
Lúc Lưu Thi Kỳ đến đây, cô ấy còn muốn ở lại ăn tối, nhưng sau khi thấy Đông Phương Tước, cô ấy liền cảm thấy... hôm khác sẽ tốt hơn.
Diệp Thiên Hạ bất lực, lúc tới không ngăn được, lúc đi cũng không ngăn được, cô nàng Thi Kỳ này thật đúng là hấp tấp, nói cái gì thì phải làm ngay.
Buổi tối.
Diệp Thiên Hạ tắm rửa xong, trực tiếp thay đồ ngủ, sau đó mới ra khỏi phòng tắm.
Cửa vừa mở, Đông Phương Tước đang ngồi trên ghế sô pha lập tức đứng dậy.
Diệp Thiên Hạ vội vàng ngăn cản: “Anh không cần lại đây, một mình tôi vẫn ổn.”
Mặc dù lúc đi vẫn đau một chút nhưng không ảnh hưởng đến việc đi lại của cô.
Đông Phương Tước không nghe cô nói, bước nhanh về phía trước, anh không nói nhiều, trực tiếp bế cô lên.
Hơi thở lạnh lẽo, độc đoán trong nháy mắt bao vây cô. Trái tim cô thắt lại, cả người có chút cứng đờ.
Đông Phương Tước đặt cô xuống mép giường, giọng nói khàn khàn: “Tôi đáng sợ như vậy sao?”
Mỗi lần cô nhìn anh đều giống như nhìn thấy mãnh thú hung tàn, loại cảm giác này anh không thích.
Buổi tối hôm đó, cô thật sự rất… chủ động.
Anh, không thuộc về cô
Diệp Thiên Hạ chớp mắt, khẽ cười: “Không có.”
Hiện tại Đông Phương Tước cũng không muốn so đo với cô, anh ngồi xổm xuống và giúp cô cởi dép lê.
Diệp Thiên Hạ sợ đến ngây người. Cô biết anh đang định làm gì, lập tức muốn thu chân mình lại.
“Tôi có thể tự làm.”
Ngón tay thon dài của Đông Phương Tước khẽ siết chặt cổ chân mảnh khảnh của cô, sau đó lấy thuốc mỡ trong hộp thuốc bên cạnh, lạnh nhạt thốt ra ba chữ: “Đừng nhúc nhích.”
Diệp Thiên Hạ lặng lẽ hít một hơi thật sâu, trong lòng rối loạn, khó chịu.
Tình cảnh hiện tại giữa cô và Đông Phương Tước là điều cô không muốn nhìn thấy. Trái tim cô sớm đã chết, không còn gì để trao cho anh.
Còn anh, tương lai anh sẽ gặp được định mệnh cuộc đời mình.
Anh... không thuộc về cô.
Bôi thuốc xong, Diệp Thiên Hạ lập tức chui vào trong chăn.
Đông Phương Tước cúi đầu nhìn “cậu nhỏ” không nghe lời, anh bất lực đi vào phòng tắm. Bản thân anh cũng không biết lần này anh đã tắm nước lạnh trong bao lâu, bao nhiêu lần.