⬅ Trước Tiếp ➡

Đến phòng khách, vừa thấy Vỹ Khanh vào thì Phục Ân đặt tờ báo xuống rồi bắt chéo chân. Khẽ liếc mắt nhìn, anh thấy Vỹ Khanh hôm nay khác ngày thường rất nhiềụ Có gì mà nhóc này vui giữ vậy?
Vỹ Khanh ngồi xuống sofa, miệng cười không ngớt quay sang hỏi Phục Ân.
Anh hai không về nội sao mà gọi em qua đây?
Có chứ, mai anh về. Bây giờ gọi em qua để dặn dò chút việc. Anh nhàn nhạt nói.
Dì Trần mang hai cốc nước ra rồi đặt lên bàn. Khi đã xong, bà cúi đầu rồi vào trong.
Nước của hai cậụ
Cảm ơn dì Vỹ Khanh nói. À anh hai, em kể anh nghe chuyển này.
Hửm? Phục Ân nhướng mày.
Lúc sáng em đi thư viện gặp một cô gái đáng yêu lắm. Nhắc đến Tuệ Mẫn, Vỹ Khanh lại cười tươi rói.
Uhm hmmm...rồi sao nữa? Anh gật gù.
Theo như em thấy cô ấy khá hiền, thích đọc sách, lại ăn nói nhẹ nhàng nữa.
Này này Em vừa gặp người ta có một lần sao biết tính tình ra sao mà nói hay thế. Phục Ân nhíu mày.
Em theo cảm nhận của mình thôi. Cơ mà anh thử gặp cô ấy xem, bị thu hút ngay đấy. Vỹ Khanh bĩu môi trêu ngươi anh.
Ừ, lo mà cưa cho đổ nhá.
Đương nhiên rồi, sao em lại bỏ qua cơ hội này được. Tìm thầy một người hợp ý mình thế đây mà.
Mai anh đi rồi đấy, em cứ quản lý công ty cần gì thì bảo Lập Hàn. Anh lấy cốc nước và nhăm nhi nó.
Dạ, mà khi nào anh về?
Một tuần Cũng có thể một tháng. Phục Ân từ tốn thốt ra.
Mau hơn lần anh đi công tác ở Phượng Thương mà. Em lo được Vỹ Khanh cười tươi khoe ra chiếc răng khểnh cực kỳ duyên.
Xong rồi, em về đi.
Ơ...anh đuổi lẹ thế. Vỹ Khanh nhíu mày khó chịụ
Không về thì ngồi đây đi, anh đi ngủ sáng mai phải bay sớm. Nói rồi anh đứng dậy đi lên bậc thang.
Vâng, vâng... Vỹ Khanh gật gật đầụ
Ngủ ngon Anh vẫy tay chào và không nhìn lại.
Anh hai ngủ ngon
...
Lạc Y ngồi ở bàn làm việc. Cô cứ thắc mắc mãi, không biết Thượng Phục Ân đã đi đâu rồi. Chưa đến lịch đi công tác mà nhỉ? Có khi nào sau khi gây với cô hôm đó xong thì anh chuyển công tác không ta? Biết làm sao đây???
Bất chợt Lạc Y giật mình. Cả hai là gì của nhau đâu mà cô phải lo lắng cho anh chứ. Muốn đi đâu thì cô mặc kệ, tự dưng nhớ đến anh ta làm gì. Anh ta là người xấu xa, không thể nào tả nổi. Cũng vì anh mà bây giờ cô chẳng thể tập trung vào việc gì. Bực bội chết được.
Làm ơn ra khỏi đầu tôi đi Please please
Em lẩm bẩm gì vậy Y? Y Phúc lay vai cô.
Dạ đâu có...em đang...bị căng thẳng xíu thôi. Cô ấp úng không thành lời.
Uhm, em làm xong bảng này trước giờ tan ca nha. Ngày mai phòng mình cần gấp.
Dạ Em sẽ làm ngay.
Y Phúc gật đầu, vừa định quay đi thì chợt nhớ ra gì đó nên nói với cô.
Ngày mai Phó Tổng sẽ đi xem xét tình hình ở công ty. Em làm việc cẩn thận nha.
Em biết rồi chị. Lạc Y cười trừ.
Trưa nay phòng mình làm việc nhé, chiều nay sẽ về sớm hơn ngày thường.
Sao vậy chị? Nhân dịp gì sao? Cô nhíu mày thắc mắc.
Đó là chủ ý của Phó Tổng đấy Lý do thì chị không biết. Y Phúc nhún vai. Mà đó là áp dụng cho cả công ty.
Còn Thượng Tổng đâu mà nãy giờ em nghe chị chỉ nhắc mỗi Phó Tổng? Cô lỡ miệng hỏi.


⬅ Trước Tiếp ➡