⬅ Trước Tiếp ➡

"Em mở ngăn bàn làm việc của anh lấy chìa khóa rồi mở hộc tủ ngay phía sau sofa sẽ có. Hợp đồng quan trọng không để lung tung được."
"Dạ, em tìm ngay đây."
"Này "
"Sao vậy anh hai?"
"Ngay lập tức em đến phòng kế toán ngay cho anh. Xem Lạc Y có ở đó không."
"Ủa? Chi vậy anh??? Liên quan gì Lạc Y???"
"Anh nói thì làm ngay đi "
"Dạ dạ."
"..."
"Lạc Y đâu rồi?" Tiếng vọng từ bên Vỹ Khanh truyền qua.
"Cô ấy đi lấy cafe rồi Phó Tổng."
"Vừa đi à?"
"Vâng, vừa đi thì ngài đến."
"Được rồi Cô làm việc tiếp đi."
"..."
"Anh à, Lạc Y đi lấy cafe rồi. Vừa đi thôi."
"Anh biết rồi, thôi đây."
Phục Ân ngắt máy. Đó thực sự là Phí Thiên Anh và không phải Kiều Lạc Y? Tại sao họ lại giống nhau như vậy? Trông cứ như hai giọt nước. Từ vóc dáng, giọng nói và cả gương mặt. Trên đời lại có người giống người đến mức thế sao? Kiều Lạc Y bây giờ đang ở Thục Xuyến, cách Nam Phiến rất xa. Đi máy bay mất hơn 2 giờ còn nếu đi xe thì phải mất tận 3, 4 ngày. Khoảng cách xa như thế chắc không liên quan gì nhaụ Chỉ là người giống người Chắc chắn là vậy.
...
Tuệ Mẫn vào thư viện. Cô đã mượn quyển sách của Vỹ Khanh 3 ngày rồi, phải trả cho anh ấy thôi. Vẫn đến chỗ cũ, cô thấy một chồng sách đặt sẵn ở trên bàn. "Hôm nay Vỹ Khanh đến sớm nhỉ? Mà anh ấy đi đâu rồi?". Tuệ Mẫn nhìn ngó xung quanh, cô nghĩ chắc anh đang lựa sách nên đi đến giá sách lớn.
Vỹ Khanh đang loay hoay lựa thêm một số quyển nữa để mượn về nhà. Tìm tới tìm lui vẫn chưa quyển nào ưng mắt. Bỗng một đôi tay nhỏ bé ôm lấy cánh tay của anh. Vỹ Khanh giật mình quay sang nhìn xem là ai.
Không như trong đầu anh nghĩ, cô ta không phải người anh nghĩ đến lúc này. Anh gạt tay ra, cô ấy vừa buông thì lại ôm lấy tay anh.
Hoàng Lệ Hoa Cô đến đây làm gì? Anh khó chịu nhíu mày.
Em đến tìm anh chứ bộ, đi cũng chẳng nói em một tiếng nữa. Lệ Hoa chu môi, ngước mặt lên nhìn anh.
Chúng ta là gì của nhau mà tôi phải báo với cô? Đây là thư viện, mọi người cần sự yên tĩnh, không phải nơi để cô phá phách đâụ Vỹ Khanh nhăn mặt, cố mà đẩy Lệ Hoa ra.
Đã nói là em yêu anh mà Nhớ anh nên người ta mới đến tìm thôi.
Lúc này Lệ Hoa không cần sỉ diện của một cô tiểu thư kiêu kỳ nữa, cứ thế ôm lấy Vỹ Khanh. Ngay lúc đó Tuệ Mẫn vừa đi đến. Vừa nhìn thấy cảnh trước mắt cô liền chết lặng. Hai mắt mờ đi, mũi bắt đầu cay cay. Tim cứ thắt lại từng đợt, rất đaụ Cô chẳng hiểu cảm xúc của mình bây giờ nhưng chúng cứ như thể là cô đang ghen.
Vỹ Khanh chết lặng, anh không thể nói được gì. Môi cứ mấp máy muốn nói gì đó nhưng không thốt ra thành lời. Đột nhiên anh thấy Tuệ Mẫn rơi nước mắt, chỉ một giọt duy nhất và cô nhanh chóng đưa tay lên lau vội đi, tim anh se thắt lại, nhói lên từng đợt không nguôi.
Ơ...tôi...tôi xin lỗi...
Vừa nói xong, Tuệ Mẫn quay lưng nhanh chóng ra ngoài. Cô ôm chồng sách của mình ở trên bàn rồi nhanh chân rời khỏi đó.
Mẫn...Mẫn à
Vỹ Khanh cứ nhìn theo cô. Anh gỡ tay Lệ Hoa và đẩy cô ấy ra rồi chạy thật mau ra ngoài theo Tuệ Mẫn.
Anh Khanh Anh Khanh Lệ Hoa ở phía sau anh gọi.


⬅ Trước Tiếp ➡