Chương 3
Lạc Y đưa tay lên che miệng để tiếng nấc của mình không phải phát ra lớn hơn. Phục Ân bây giờ mất kiểm soát, mặc kệ hiện tại cô đau đớn thế nào, anh chỉ cần biết thỏa mãn bản thân mình ngay lập tức. Rất lâu sau đó, Phục Ân bỗng càng ôm chặt lấy Lạc Y, cả người anh gồng lên, gân xanh cũng hiện trên tay rất rõ. Lúc này, Lạc Y cong người hơn bao giờ hết, cơ thể cô cứ giật lên.
Phục Ân nằm gục xuống bên cô, ôm lấy nữ nhân thật chặt vào lòng như sủng vật.
Sáng sớm tinh mơ, ánh nắng len lỏi qua rèm cửa ánh lên gương mặt bầu bĩnh của Lạc Y. Cô he hé hai mắt, cả người mất hết sức lực. Bụng dưới cực kỳ đau, ê ẩm cả lên. Nam nhân bên cạnh cũng biến mất.
Đêm qua đâu phải anh muốn cô một lần đó. Lạc Y vừa chợp mắt một lúc thì anh lại cho cô lâm trận, những bốn năm lần. Cố gắng ngồi dậy, Lạc Y thấy trên tủ đầu giường là một mảnh giấy và một sấp tiền.
"Trên bàn là 40 nghìn, 30 nghìn là tiền của tr.inh tiết còn 10 nghìn là phần thưởng của cô.
Kí tên PA"
PA? Nét chữ này...
Lạc Y xanh mặt, cô há hốc mồm. Là nhân viên phòng kế toán đôi khi gặp cấp trên nên cô biết rất rõ chữ viết của...sếp...
============================================================
Hôm nay khá là mệt mỏi, đến tận bây giờ Lạc Y vẫn bị hành vì đêm qua, thân dưới đau nhức chẳng chịu được. Đành xin nghỉ một ngày vậy, biết thế nào đây.
Đứng trước phòng bệnh của mẹ mình, Lạc Hy hít một hơi thật sâu rồi vào trong. Cô nhẹ nhàng đóng cửa và đi đến bên bà Niên, mẹ cô.
Hôm nay con mua cháo cá chỗ mẹ thích đây nè. Cô cười tít cả mắt.
Hôm nay con không đi làm sao?
Bà Niên cố ngồi dậy, Lạc Y thấy vậy liền đỡ bà.
Nay con thấy mệt mỏi quá, chẳng còn sức lực.
Ừ, mệt thì con nghỉ đi, đừng cố sức làm gì. Bà hiền từ nắm lấy tay cô.
Mẹ Lạc Y sụt sùi. Ngày mai mẹ phẫu thuật nha, con có tiền rồi...mẹ có thể phẫu thuật rồi đó... Cô chợt rớt nước mắt.
Tiền đâu ra mà con bảo mẹ phẫu thuật chứ? Bà Niên nhíu mày.
Con...con vừa đi mượn...cả đêm...đủ để mẹ phẫu thuật và lo tiền sinh hoạt của mẹ.
Con gái ngốc Con mượn tiền người ta rồi tiền đâu mà trả? Mẹ lớn tuổi rồi, không nhất thiết phải sống đâụ Con trả lại người ta đi.
Mẹ Mẹ thương con chứ? Chỉ cần được sống với mẹ, có bất kể chuyện gì Y Y cũng không quan tâm đâụ Cô nức nở ôm lấy bà Niên.
Được, được rồi. Mẹ sẽ phẫu thuật, bảo bối đừng khóc nữa. Hôn nhẹ lên trán cô, đứa con gái đáng thương của bà.
Mẹ ăn cháo nha Lạc Y lau hai hàng nước mắt, cô đứng dậy lấy cháo vào bát.
Niên Thụy nhìn theo bóng dáng của Lạc Y. Tội nghiệp con bé, một mình phải gánh cả kinh tế của gia đình. Thâm tâm của bà lúc này chỉ cầu mong, sau này Lạc Y sẽ có được tấm chồng vừa yêu thương chiều chuộng lại vừa có của ăn của để, chẳng cần nhiều, đủ để Lạc Y sống qua ngày là đủ lắm rồi.
Mẹ ăn cháo đi, con đi mua sữa, trong tủ đã hết rồi.
Uhm con đi đi.
Dạ, mẹ chờ con xíu nha.