⬅ Trước Tiếp ➡
ánh mắt Hoắc Thiên Kình thâm thúy liếc nhìn cô một cái, hướng cô đưa tay, "Lại đây."
Nhìn cái tay lớn dày rộng kia, Đồng Tích thu lại lông mày, không nhúc nhích. Còn nhớ rõ nhiệt độ trong lòng bàn tay anh có thể làm tổn thương người kia... Loại cảm giác đó rất kỳ quái, hoặc là nói kỳ lạ, không để cho cô dám dễ dàng tới gần thêm...
"A ——" Lúc đang nghĩ, thang máy vào thời khắc này, đột nhiên rơi xuống.
Tốc độ quá nhanh, Đồng Tích không kịp đứng vững.
"Đồng Đồng!" Tâm căng thẳng, hô khẽ một tiếng, Hoắc Thiên Kình đưa tay ôm cô, hai người song song ngã xuống đất, lăn thành một đoàn.
Đây là tầng 78, không nói được nửa điểm chuyện cười, nếu là thật sự cứ thẳng tắp rớt xuống như thế, chắc chắn tan xương nát thịt.
"Chú ba..."
Đồng Tích gọi anh, giọng phát run.
"Đừng sợ, ôm lấy tôi!" Hoắc Thiên Kình nghiêng người, lót chính mình ở dưới thân cô.
Hai chân cô dùng sức vòng qua eo anh, cả người hầu như là cưỡi trên người anh. Tốc độ xuống rơi thực sự quá nhanh, sắp tới không trọng lực, Đồng Tích liền đứng dậy cũng khó khăn, bản năng, hai tay nơm nớp lo sợ ôm cổ anh, "Chú ba, chúng ta... Sẽ chết sao?"
"Đừng hỏi ngốc nghếch." Hoắc Thiên Kình ôm chặt cô.
Anh sẽ không để cho cô có việc gì. Dù cho, anh sẽ tan xương nát thịt.
"Con sợ..."
Đồng Tích run cầm cập, ưm. Mặt dán vào mặt anh, lông mi run rẩy anh nhận biết đến rất rõ ràng. Tay lớn của Hoắc Thiên Kình ôm sau gáy của cô, nói nhỏ: "Bình tĩnh đi, Đồng Đồng, còn có chú ba ở đây."
Có lẽ là tiếng nói của anh có loại ma lực khác, lại có thể là người này nắm giữ lồng ngực rộng rãi, cơ thể vĩ đại, khuỷu tay rắn chắc, nói chung, lòng Đồng Tích hoảng loạn bất an vậy mà ở một tiếng 'Đồng Đồng' kia, thần kỳ dần dần yên ổn.
Ôm anh, hoặc là nói, bị anh ôm, cho dù ở dưới tình hình gay go như vậy, cô càng cũng không hiểu sao cảm thấy có cảm giác an toàn.
Thậm chí, có thể rút ra tâm thần đến, nghe anh gọi cô 'Đồng Đồng' ...
 
không cách nào gánh chịu hậu quả
Tên gọi 'Đồng Đồng' này, chỉ có ba mẹ thân mật nhất mới gọi như thế...
Từ sau khi ba mẹ rời đi, cô đã rất nhiều năm không có nghe người ta gọi như vậy. Dù cho là Đình Xuyên cũng không có...
Bây giờ, từ trong miệng chú ba —— người đàn ông vốn làm cho cô lòng sinh mâu thuẫn này gọi ra, cô vậy mà không cảm thấy phản cảm, trái lại có loại cảm giác khác thường.
Hai chữ đơn giản, như lông chim, như có như không quét một cái chỗ tinh tế ở đáy lòng cô, chọc cô run rẩy...
Cô nghiêng đầu, lặng lẽ liếc anh một cái. Lấy góc độ của cô, chỉ có thể nhìn thấy sườn mặt góc cạnh cương nghị của người đàn ông, cách cô đặc biệt gần. Nhưng chỉ một chút, lại vội vã dời đi...
Tim đập, nhanh đến mức làm cho cô hoảng sợ...
Cũng may, thang máy cũng không có vẫn rơi xuống, vẻn vẹn một tầng lầu sau, nhảy đánh một phen, hiểm hiểm kẹp lại.
Hồi lâu...
Đồng Tích còn không dám buông tay, vẫn cứ căng thẳng nằm nhoài ở cổ anh, hô hấp vừa vội lại loạn.
Nguy hiểm tạm lùi, hương thơm xử nữ tinh khiết, không hề lộ chút sơ hở chui vào trong hô hấp của Hoắc Thiên Kình. Thân thể cô mềm mại còn cưỡi trên người anh, vị trí mẫn cảm nhất của cơ thể hai người, ái muội dán vào.
Khí thế ngất trời.
Đòi mạng!
"Đồng Tích?" Giọng anh cứng rắn, thấp giọng gọi cô.
"Hả?" Mí mắt thoáng nhấc lên, một đôi lông mi như quạt hương bồ, từ trên da cổ anh như có như không đảo qua.
Yêu tinh nhỏ...
Anh hô hấp nặng, cơ thể kiên cường cương đến càng lợi hại, "Ngồi dậy!"
"Sẽ không rơi xuống nữa chứ?" Không nhúc nhích, chỉ là lo lắng hỏi.
"Không chắc chắn."
"Vậy con vẫn là trước tiên không đứng lên." Cô lắc đầu, kinh hoảng duy trì tư thế vốn có. Chân nhỏ trắng như tuyết dưới váy theo bản năng dùng sức, như con gấu Koala, càng chặt chẽ kẹp lấy eo anh. Giống như như vậy mới càng có cảm giác an toàn.
Hoắc Thiên Kình rên lên một tiếng, đáng chết!
Này vừa đến vừa đi làm phiền, anh...
Nơi nào đó phản ứng, càng mãnh liệt!
Con bé này, trêu chọc anh, cũng không ít! Chỉ là hậu quả cũng không phải cô bây giờ có thể gánh chịu nổi!
"Đồng Tích, tôi lặp lại lần nữa —— ngồi dậy!" Anh ách một tiếng.
⬅ Trước Tiếp ➡