⬅ Trước Tiếp ➡
đáy lòng Đồng Tích nói thầm, ngoài miệng tất nhiên là không dám nói. cuối cùng đơn giản không để ý tới anh, đẩy tay anh ra, khuôn mặt nhỏ đỏ đậm bỏ chạy.
Mãi đến khi tấm lưng kia hoàn toàn biến mất dưới ánh đèn, ánh mắt sáng quắc của Hoắc Thiên Kình mới rút về. Không có lập tức đi vào, mà là tựa ở trên thân xe, miễn cưỡng đốt điếu thuốc.
Hiển nhiên, muốn con bé này từ đáy lòng đến cơ thể triệt để tiếp nhận anh, còn có một đoạn đường rất lâu dài. Chỉ là, anh kiên trì, cũng đã cực kỳ có hạn.
Đêm đó, Đồng Tích ở trên giường lăn qua lộn lại, trước sau không cách nào ngủ.
Trắng đêm, ôm điện thoại di động tra cái câu gọi là 'phản ứng bình thường' kia của Hoắc Thiên Kình, tra xong tính là hiểu rõ hơn, nhưng trong lòng vẫn cứ không miễn được canh cánh trong lòng.
Cô không biết chính là, sát vách, Hoắc Thiên Kình lại là dùng nước lạnh hướng tắm rửa, nhịn dày vò một trận tiêu lửa dục.
Ngày hôm sau, ngay cả bữa sáng đều không ăn, Đồng Tích đẩy vành mắt đen liền đi tới trường học. Cô thực sự không biết nên lấy cái tư thái gì đến đối mặt chú ba của Đình Xuyên.
Cả ngày, đều trải qua ngơ ngơ ngác ngác, đợi đến khi tan học, cũng phiền phiền nhiễu nhiễu, không dám trở về.
"Cậu đến cùng sao vậy, chẳng lẽ nhà cậu có dã thú hay sao?" Thư Nhiễm cảm thấy kỳ quái.
"Không chỉ là dã thú, mà còn là cầm thú." Đồng Tích đứng ở tàu điện ngầm, nhỏ giọng lầm bầm.
Thư Nhiễm tai thính, nghe xong, vội hỏi: "Cái gì mà cầm thú?"
"Mình không nói cầm thú gì, cậu nghe lầm." Chột dạ, Đồng Tích thề thốt phủ nhận, ở trong mắt Thư Nhiễm cái kia càng ngày càng là giấu đầu hở đuôi.
Cô ái muội vẩy mắt một cái, chọt cô một cái, "Tích Tích, cậu nói cầm thú, sẽ không phải là chú ba soái đến tột cùng kia của cậu chứ?"
"Mình đều nói rồi không có cầm thú gì cả!"
"Chẳng lẽ, anh ta muốn đối với cậu cái kia cái kia?" Thư Nhiễm trực tiếp bỏ qua cô, tự mình tự nói. Bây giờ trên TV loại tin tức trưởng bối đối với vãn bối như vậy có thể nói tầng tầng lớp lớp.
"..." Đồng Tích mặt đỏ tới mang tai, trừng cô, "Cái gì mà cái kia, cậu chớ nói nhảm."
Thư Nhiễm kỳ thực là nói hưu nói vượn, đùa giỡn chọc cô, "Chú ba của cậu soái như vậy, nếu thực sự là muốn đối với cậu làm một chút việc cầm thú, mình thấy, cậu liền tắm rửa sạch sẽ, nằm sẵn trên giường đợi được rồi. Dù sao cậu cũng không thiệt thòi mà."
Đồng Tích lý sự, nhào tới, "... Thư Nhiễm, cậu là cái đồ sắc ma!"
Cô và Hoắc Thiên Kình? Cái gì và cái gì!
Chỉ là...
Cả ngày nay, cô luôn cảm thấy hơi thở và nhiệt độ của Hoắc Thiên Kình giống như còn quanh quẩn ở bên vậy, làm cho tinh thần cô hoảng hốt.
Cuối cùng là muốn tránh cũng không được, Đồng Tích vẫn là nhắm mắt trả lời. Kết quả, mẹ Liễu mang cho cô một tin tức vô cùng tốt —— Hoắc Thiên Kình đêm nay sẽ không trở về, càng tốt hơn chính là, anh đã đi nước Mỹ công tác, thời hạn nửa tháng.
Đồng Tích dài thở một hơi, trong lúc nhất thời eo đều thẳng tắp.
Nhưng một giây sau, lại rủ đầu xuống, ủ rũ.
Đã như thế, nguyện vọng của cô, chính là hoàn toàn không có hi vọng! !
 
bạn trai thần bí
Sau đó mấy ngày sau, Hoắc Thiên Kình quả nhiên chưa có trở về, Đồng Tích trải qua tương đối ung dung. Nhưng mà, chuyện ngày đó thỉnh thoảng sẽ ở trong đầu của cô nhảy nhót một hồi, chọc cô buồn bực mất tập trung.
Ngày này, trước sau như một, cô trời vừa sáng liền lên tàu điện ngầm đến trường học. Ngồi ở trong góc, đeo tai nghe nghe tiếng Anh. Cách kỳ thi đại học đã không còn lại bao nhiêu ngày, bây giờ bọn họ lớp 12 đều là giây phút quyết định. Cô trong ngày thường thành tích đều là khá tốt, nhưng bây giờ cũng không dám ỷ y.
Lúc đang nghe, chỉ thấy học sinh chung quanh cô đều đưa mắt tụ tập trên ti vi tàu điện ngầm, mấy người chỉ chỉ chỏ chỏ, đầy hứng thú nghị luận cái gì.
"Truyền thông bạo lâu như vậy, bây giờ bạn trai Đường Uyển Uyển rốt cục nổi lên mặt nước!"
Đường Uyển Uyển này Đồng Tích là biết đến. Nữ diễn viên đang "hot" trên cbc. Nửa năm trước ở trên blog có truyền thông nói cô và người đàn ông thần bí hẹn hò, nhưng có lẽ là người đàn ông thần bí có bối cảnh quá không bình thường, nên thân phận thật của anh ta, nửa năm qua truyền thông đều không thăm dò rõ ràng.
Không nghĩ tới hôm nay bị lộ ra ánh sáng.
"Anh ta là ai vậy? Rất đẹp trai nha! Là minh tinh mới ra sao?"
"Cái gì mà minh tinh mới ra? Hoắc Thiên Kình cậu đều chưa từng nghe tới, không khỏi cũng quá kiến thức nông cạn đi!"
"Hoắc Thiên Kình... A! Tôi nghĩ tới, chính là tháng 2 năm nay được tuần san bầu thành 'người đàn ông kim cương mà người phụ nữ muốn gả nhất' đúng không?"
Trái một câu 'Hoắc Thiên Kình', phải một cậu 'Hoắc Thiên Kình', sự chú ý của Đồng Tích lập tức cũng bị thu hút tới.
Đơn giản kéo tai nghe, ngẩng đầu hướng trên ti vi nhìn lại.
Vừa nhìn, trên màn ảnh là tiêu đề lóng lánh: bạn trai thần bí của nữ diễn viên cbc cuối cùng cũng nổi lên mặt nước —— ceo Hoắc thị rơi vào bể tình hạnh phúc, cùng Đường Uyển Uyển dắt tay tới Hawai nghỉ phép.
Sân bay, bị ánh đèn sáng chói điên cuồng chiếu xuống người đàn ông quả nhiên là Hoắc Thiên Kình.
Tin tức vai nữ chính Đường Uyển Uyển mang kính râm, cùng anh song song. Đối mặt hết thảy truyền thông truy hỏi chuyện liên quan hai người, lẫn nhau đều rất có hiểu ngầm duy trì im tiếng, không nói lời nào.
Hoắc Thiên Kình vẫn là gương mặt lạnh lùng. Dù cho là mùa hè, cách một tấm màn hình, Đồng Tích cũng có thể cảm giác được ý lạnh toàn thân anh.
Chân thực đồng tình những người làm phỏng vấn truyền thông này, từng người từng người chỉ sợ đều bị đông cứng.
⬅ Trước Tiếp ➡