"Đúng a! Anh ta không chỉ có vô nhân đạo đâu! Anh ta bá đạo, lãnh huyết, còn độc mồm độc miệng." Nhớ tới anh, cô ba ngày ba đêm không kể hết tội.
"Độc miệng? " Kha Vi mắt đen hiện lên một tia sáng.
"Đúng vậy! Một gã tổng thống đi so đo với cô gái nhỏ bé như tôi." Cô thao thao bất tuyệt cảnh ngộ mấy ngày nay của mình, những gì cần giấu diếm, cô sẽ không nói.
Hai người vừa đi vừa nói, Kha Vi Diệc hai mắt càng thêm sáng.
An Chỉ Manh vẫn ở bên thao thao bất tuyệt, không hề phát giác ra điều gì.
"Đúng rồi, ngươi buổi tối chuẩn bị qua na!" Cô nghi hoặc nhìn về phía người kia.
Kha Vi Diệc mặt không đổi sắc."Tôi xin vào thăm thân nhân, nhưng anh ấy không ở đó, tôi cũng không biết qua na! Không biết, cô..."Muốn gì đó nói lại thôi nhìn về phía cô.
"Vậy cô đến ở cùng tôi vài ngày đi! Dù sao chỗ tôi vẫn còn phòng trống." An Chỉ Manh lấy điện thoại di động ra gọi đón xe, cuối cùng cũng có người tiếp máy.
Hai người thỉnh thoảng trò chuyện, Kha Vi Diệc phát hiện cái này cô bé này còn là một người vô cùng nhiệt tình.
Đối với người mới gặp mặt lần đầu đã có thể tín nhiệm như thế, hảo cảm của cô với cô gái càng tăng thêm.
Cố ý vô tình hỏi thăm, Kha Vi Diệc biết cô gái tên An Chỉ Manh, là sinh viên đại học, mơ ước làm đại minh tinh, không cha không mẹ, sống cùng cô và một con chó.
Sau một giờ
Nhìn thấy ngồi nhà xa cách đã lâu, tâm tư trong lòng cuối cùng an tâm không ít."Cứ ngồi tự nhiên đi, cách vách phòng tôi không có người, cô cứ ở đó cũng được."
Căn nhà điển hình có hai phòng ngủ, tuy nhỏ nhưng sạch sẽ, toàn bộ đều lộ ra nét nữ tính ngọt ngào.
Thấy cô bận rộn giúp mình sắp chết côy bố chăn gối, còn tỉ mỉ nói cho mình điều khiển ti vi ở đâu, rồi pass wifi. Thận trọng, ấm áp, dũng cảm, có chí hướng, một cô gái đơn thuần, quả thực cô con dâu hoàn mỹ trong mắt cô.
Thấy cô lui ra khỏi phòng, còn cẩn thận giúp mình đóng cửa, cô nhanh chóng lôi điện thoại ra đánh một cuộc gọi đi. "Alo, chồng à, cô con dâu này em rất hài lòng."
Đầu bên kia truyền đến giọng người đàn ông đầy ôn nhu."Vi Vi, con trai lớn rồi, chúng ta đừng xen vào chuyện của nó thì hơn."
"Em mặc kệ, dù sao em cũng thích con bé. Chuyện thằng nhóc kia, anh tự giải quyết."
"Vi Vi à..."
"Em không nghe gì hết, em muốn con bé."
"Tốt thôi! THật hết cách với em." Thanh âm trong điện thoại lộ ra vẻ bất đắc dĩ xen lẫn nuông chiều.
Lúc này gương mặt cô mới rạng rỡ tươi sáng. "Cảm ơn chồng yêu."
"Được rồi, em cứ chơi đi! Anh đến hội nghị."
Hài lòng cúp máy, vậy cô có thể yên tâm ngủ rồi.
An Chỉ Manh nằm trên giường, nghĩ đến chuyện anh trở về thấy cô biến mất, không biết có bị tức chết hay không.
, Cút ra đây cho tôi
Chợ đêm náo nhiệt, đám người vì hai người xuất hiện mà chật như nêm cối.
"Mỹ nữ, xin tiếp nhận tâm ý của anh." Người đàn ông cố gắng trao tặng cô gái đóa hoa hồng, sau đó chớp mắt liền biến mất.
"Mỹ nữ, đây là anh tặng em ." Một người khác cầm thanh chocolate trong tay dúi vào trước ngực cô, sau đó cũng biến mất trong đám người.
An Chỉ Manh ngây ngốc một bên, nhìn vô số quà tặng trong tay Kha Vi Diệc, lòng đầy thương tích.
"Vi Vi, đi cùng với cô thật sự là bị tổn thương lòng tự tôn."
Kha Vi Diệc cười khẽ một tiếng, nụ cười mỹ nhân vô cùng khuynh thành, một lần nữa khiến đám người xung quanh hít thở không thông.
"Vi Vi, cô vẫn là đừng cười nữa thì hơn. Thật không thể tưởng tượng được mỹ nhân như cô sinh con sẽ yêu nghiệt như thế nào."
Nhìn đám người vẫn dán mắt vào Kha Vi Diệc hồi lâu, trong lòng cô tràn đầy ghen tỵ.
"Không bằng, tôi sinh con, để nó cưới lão cô là cô là được rồi." Kha Vi Diệc cười cười.
"Tốt! Vậy tôi sẽ trâu già gặm cỏ non, không khách khí đâu." Cô đùa giỡn gật đầu, kéo mỹ nữ xuyên qua đám người.
"Manh manh, cô thật nghiêm túc nha."
"Sao cũng được, dù gì tôi cũng không quan tâm." An Chỉ Manh không hề cảm thấy cô đang nghiêm túc chút nào, người trước mặt nhiều nhất cũng chỉ hai mươi mấy tuổi, đến khi sinh con, cô cũng có thể làm mẹ đứa bé đó rồi.
Hai người đi tìm đồ ăn suốt từ đầu đường xuống cuối phố, một tay cầm xiên thức ăn, một tay cầm nước uống, hào hứng bước đi.
"An Chỉ Manh, cút ra đây cho tôi! ! !"
"An Chỉ Manh, cút ra đây cho tôi! ! !"
"An Chỉ Manh, cút ra đây cho tôi! ! !"
Âm thanh giận dữ vô cùng quen thuộc, khiến An Chỉ Manh toàn thân lạnh run. Sẽ không xui xẻo …như vậy chứ!
Cô nhanh chóng núp sau lưng Kha Vi Diệc, dáo dác nhìn bốn phía, không tìm thấy thân ảnh người kia.