quanh quẩn hơn nửa canh giờ, cũng không biết mình quanh quẩn nơi nào rồi.
người đàn ông theo sau lưng, nhìn thấy cô đảo quanh một chỗ. Đã vì sự thông minh của cô cảm giác đau đầu sâu sắc.
An Chỉ Manh lại chuyển đổi đảo quanh hơn mười mấy phút, phát hiện bốn phía vẫn là bồn cây cảnh và bãi cỏ được chăm sóc tốt, cả người mềm nhũng nằm trên bãi cỏ.
"Thật xa xỉ, xây lớn như vậy làm gì! Cũng đều làm giống nhau như đúc, cũng không biết tổng thống kia đến cùng tham lam bao nhiêu."
Tay vừa sờ phía sau, trong nháy mắt cả người dựng tóc gáy.
Cô... Cô giống như đã sờ phải cái gì...
Mềm nhũn trơn bóng ... Bộ lông? ? ?
Chậm rãi quay đầu, đập vào trong mắt một màu đen kịt, giống như xúc cảm trong tay là do mình ảo giác.
Run rẩy cầm lấy điện thoại di động hướng về dị vật, mượn lấy ánh sáng yếu ớt của điện thoại di động, nhìn thấy vẫn là một màu đen kịt.
Điều chỉnh độ sáng điện thoại di động đến mức lớn nhất, bỗng nhiên trông thấy một đôi mắt đen bóng.
Cả người bị dọa đến rút lui về sau một bước ngắn, tay run run nâng lên.
Bộ lông màu đen, bốn cái chân...
Đèn pin lại hướng phía trước nhìn tỉ mỉ một lần, trong nháy mắt cả người bị dọa đến mức đứng dậy co cẳng bỏ chạy.
"Mẹ ơi... Chó ngao Tây Tạng a..."
Nhớ tới trong tin tức nói tới sự kiện nhiều chó ngao Tây Tạng cắn chết người, chân như được lắp Phong Hỏa Luân, liều chết chạy lên phía trước.
mắt chó ngao Tây Tạng nhìn ám hiệu của chủ nhân trong bóng tối, chậm rì rì đứng dậy.
hai tròng mắt đen như mực khinh miệt nhìn cô gái chạy như điên phía trước, tao nhã nhấc chân, vọt lên.
trong nháy mắt nhảy mấy cái đuổi kịp cô gái trước mặt, trong một cái nhảy vọt vừa muốn nhào tới. Trông thấy chủ nhân dừng lại ám hiểu, lại làm chậm lại tốc độ, không nhanh không chậm theo sau lưng.
An Chỉ Manh chạy thở hồng hộc, mệt đến bỏ đi nửa cái mạng rồi.
Sau lưng chó ngao Tây Tạng lại đuổi theo không bỏ, mỗi lần mình chậm lại một chút, sẽ bị ôn thần thị uy đá một chút.
hết lần này tới lần khác bị ôn thần đá không nhẹ không nặng, cả người bị đá đi phía trước một đoạn nhỏ.
Chạy thở không ra hơi, cảm giác được sau lưng chó ngao Tây Tạng không có ý xé xác mình, ngược lại có ý đùa rất mạnh.
Cô không quan tâm ngã trên bãi cỏ, không nhìn chính mình đá chó ngao Tây Tạng.
Đem hơi thở mình ổn định xuống dưới, lúc này mới bất đắc dĩ lườm ôn Thần một chút. "mày muốn nghỉ ngơi một hồi hay không! Dù sao, mày tiếp tục đá tao, tao cũng không cử động nổi rồi."
Dù sao chạy cũng chạy không nổi, còn không bằng không chạy giữ chút khí lực.
nhìn qua ánh sáng điện thoại di động, lúc này mới nhìn rõ chó ngao Tây Tạng trước mắt, cao to không sai biệt lắm.
Dáng vẻ to lớn dọa người, lông toàn thân đen tuyền, làm cho nó càng to lớn dọa người.
"mày muốn ngồi xuống chút hay không, chúng ta đàm phán chút."
gọi không sai
"mày muốn ngồi xuống hay không, chúng ta đàm phán chút."
Chó ngao Tây Tạng ngoẹo đầu dò xét cô gái trước mắt thật lâu, thẳng đến trông thấy chủ nhân ra ám hiệu ngồi, lúc này mới ngồi trước mặt cô.
"Uông Uông gâu gâu..."
"Vì chúng ta chung sống hòa bình, chúng ta tới bắt tay cái đi." Vươn tay, cười ngọt ngào nhìn nó.
Thấy ôn thần ngu ngốc nhìn mình một hồi, lúc này mới kiêu ngạo giơ chân ra, vừa bắt lấy tay của mình liền buông ra rất nhanh.
nội tâm An Chỉ Manh rất sụp đổ, cô coi như là bị ghét bỏ...
Hít thở sâu một hơi, không tức giận với động vật, không tức giận với động vật...
Dưới đáy lòng mặc niệm ba lần, lúc này mới cười nhìn ôn thần."mày đừng đi theo tao có được hay không, lần sau tao đến mang cho mày cục xương ăn ngon, hay thịt? Thế nào?"
Chó ngao Tây Tạng khinh bỉ nhìn cô gái trước mắt một chút, nó mới không phải chó cấp thấp. Thân thế là chó ngao Tây Tạng nổi danh, tổ tông nó đều là chó ngao Tây Tạng của người có tiếng tăm.
Cho dù là bò bít tết Kobe nó đều ghét bỏ, làm sao lại ưa thích thức ăn chó rẻ mạt mà dụ dỗ.
An Chỉ Manh dám thề, cô thật thấy được nồng đậm khinh bỉ từ trong mắt nó.
Quả nhiên hạng người gì nuôi loại sủng vật đó.
"mày thả tao đi, tao tìm bạn cho mày, có được hay không. Mày nhìn mày bị tổng thống biến thái giam giữ, khẳng định tìm không được bạn đâu!" Đột nhiên, cổ có cảm giác lạnh lẽo.
Nghi hoặc nhìn chung quanh một chút, không có cái gì."Kì quái, tại sao có thể có ảo giác bị anh nhìn chăm chú." Lắc đầu, chuyên chú nhìn chó ngao Tây Tạng trước mắt.
"mày suy tính như thế nào, một mình có thể cô đơn rồi."