Lộ Viễn Kiều nói xong, lại đưa ly rượu lên mồm uống cạn.
“vậy cũng tốt thôi, Lão Lộ à, cha đừng uống say, cha nói những điều này để làm gì? Cha để con ăn xong bữa cơm này đã có được không.” Lộ Tinh Không gắp miếng sườn xào chua ngọt lên, tức giận nhét nó vào trong miệng nhai, cô không muốn nghe mấy lời này nữa.
“Tinh Không, là Cha vô dụng, năm ấy không giữ nổi mẹ con,bây giờ, ngay cả con cũng……”
“Lão Lộ, trên thế giới này còn có luật pháp, có công lý xã hội, con đã lớn rồi,chúng ta đều là hai cá thể đọc lập, không nhận bất kỳ sự chi phối nào của người khác, cha đừng nói gì nữa,mau ăn cơm thôi.”
Lộ Viễn Kiều luôn biết rằng, con bé này rất giống mẹ nó,thông minh, hiểu chuyện, lại luôn có quan điểm riêng.
“hay là chúng ta trốn đi, Rời khỏi Bắc Thần Quốc, rời khỏi nơi này.”
Lộ Tinh Không tay dừng gắp đồ ăn lại, Cô không ngờ rằng lão Lộ lại nghĩ như vậy,cô buông đũa xuống, nhìn chằm chằm vào Lão Lộ xem cô có nghe nhầm hay không.
“Tại sao?”
“Bọn họ đều biết là con trưởng thành rồi, liền muốn bắt con cùng với tên cậu chủ què chân nhà họ Lý kia kết hôn.”
“Phụt” Thức ăn trong miệng Lộ Tinh Không phun hết ra ngoài, vội buông bát xuống, “ cái gì chứ? Họ nghĩ họ là ai? Trước giờ chưa từng quan tam đến con, đến khi con lớn rồi họ nghĩ họ có tư cách gì mà quyết định cuộc đời con!”
“Là cha không tốt, đáng ra cha nên đem con đi sớm hơn, ăn xong bữa cơn này, chúng ta phải mau chóng đi thôi con.”
“Con không đi, con không tin là bọn họ có thể ép buộc con.” Lộ Tinh Không vô cùng phẫn nộ.
“Tinh Không à, không ai có thể hiểu ông nội con bằng cha,con cho rằng tại sao mấy năm nay ông ấy không dám đem con về Lộ gia? Thậm chí đến tiền nuôi dưỡng cũng không dám gửi đến, chính là sợ rằng sẽ có một ngày, ông ta vì để dạt được mục đích, cái gì cũng dám làm ra.”
“Lão Lộ, con không cần biết, tóm lại là con sẽ không đi đâu, Cha cũng không được đi, nhà họ Lộ đó, chúng ta cũng sẽ không quay về. nhà chúng ta bây giờ chỉ có 2 cha con ta thôi, chúng ta không cần đến người khác, con ăn no rồi, bây giờ phải đi ôn bài đây.”
Lộ Tinh Không không muốn tiếp tục đề cập đến vấn đề này nữa, nói xong cô liền lập tức đi vào phòng.
Lộ Viễn Kiều nhìn cái dáng vẻ dứt khoát ấy của Lộ Tinh Không, liền liên tiếp uống thêm vài ly rượu, uống đến khi say rồi lăn ra sô pha ngủ.
Cô dựa vào đâu mà kiêu ngạo đến như vậy (1)
Buổi chiều Lộ Tinh Không liền trở về trường, cô không muốn đi khỏi Bắc Thần Quốc, cũng không biết nên đối diện thế nào với Lão Lộ.
Vậy nên liền về trường học cho yên tĩnh.
Sân trường nói rộng cũng không rộng, nói là nhỏ thì cũng không phải nhỏ, nhưng mà xác xuất gặp phải Lộ Phồn Tinh có phải là hơi cao không?
“Lộ Tinh Không, có người muốn gặp cô đó.”
Lộ Tinh Không liếc cô ta một cái, cô và cô ta nửa xu tiền đều không có dính líu tới nhau, tại sao phải đi gặp cái người mà do cô ta sắp xếp cơ chứ? Cô ôm cặp hướng thẳng về phía trước, không thèm ngoảnh đầu lại nhìn.
“Cô Sở muốn gặp cô đó.”
Lộ Tinh Không vẫn xem cô ta như là không khí.
“Cô vẫn là lưu luyến tình cảm với anh Vân Triết hay sao, không thì cớ sao lại không dám đi gặp bà ấy?”
Lộ Tinh Không dừng bước, quay người lại, nhếch miệng cười châm chọc , “Cô đang khiêu khích tôi đấy ư? cái người mà cô trân trọng như bảo vật ý ở bên cạnh tôi đến cọng cỏ khô cũng không bằng, cô ở đây đôi co với tôi, có ý nghĩa gì chứ?”
Lộ Phồn Tinh liếc mắt nhìn tứ phía, lạnh lùng nói: “Lộ Tinh Không , cô đừng có đắc ý, sẽ có ngày cô phải rơi nước mắt thôi.”
“Tôi đang chờ đây!” để lại 4 từ này,Lộ Tinh Không liền bỏ mặc cô ta đứng đó, quay người đi thẳng.
Đi được vài bước, nghênh đón đằng trước cô là một người ăn vận hoa lệ, mang khí chất dung mạo của một quý bà.
Mẹ của Sở Vân Triết, Âu Dương Bích Dao, cô nhận ra người này.
“Nhìn thấy người lớn mà không biết chào hỏi hay sao?” trên người bà mặc là cả bộ sườn xám sang trọng, chỉ nói vài câu thôi cũng biết là đã ảnh hưởng bởi một nền giáo dục nghiêm khắc, ngữ tốc đều đều, ngữ điệu trầm mặc, vì mưu cầu để đạt được mục đích, trong lời nói luôn có hàm ý, đây là phương thức nói chuyện của bậc thượng lưu nhà giàu danh giá.
“Cô Sở.” Lộ Tinh Không không chút cảm tình chào hỏi, không thì bà ta sẽ lại chê bai cách giáo dục con cái của lão Lộ.
Bà Sở điềm đạm thu lại ánh nhìn, nhìn lại y phục trên người mình đã được chỉnh chu nghiêm túc, nhẹ nhàng nói, : “A Triết đã cũng Tinh Tinh đính hôn rồi, chờ đến lúc Tinh Tinh tốt nghiệp xong liền chính thức tổ chức hôn lễ, cô và A Triết đã cắt đứt quan hệ rồi, vì thế, nên chúc phúc cho chúng nó,đúng không?”
Bà Sở nói xong, giả vờ ra vẻ thổi phù bụi cho chiếc nhẫn đeo trên tay mình, nhìn Lộ Tinh Không bằng ánh mắt nửa nhìn nửa không nhìn.
Lộ Tinh Không nhếch mép cười nhạt, “ đương nhiên rồi, tôi sớm đã nói họ là cặp đôi trời sinh rồi mà, nếu đã không còn quan hệ gì, tôi có chúc phúc hay không, có lẽ cũng không còn quan trọng nữa đúng chứ. Nếu như không còn chuyện gì khác, tôi mạn phép đi trước.”
“Như thế là tốt nhất, hy vọng cô sẽ nhớ những gì mà cô nói ban nãy, dù sao thì cô cũng đã là người cũ rồi.”
“Bác gái, anh Vân Triết định sẽ ở lại trường học tiếp 1 năm nữa, con lo rằng……”
Âu Dương Bích Dao vỗ vỗ mu bàn tay của Lộ Phồn Tinh an ủi, nhìn cô ta bằng ánh mắt võ về, sau đó chuyển ánh mắt nhìn qua phía Lộ Tinh Không, “ Cô Lộ không muốn xem xét việc đổi sang một trường học mới ư? Học phí cô không cần lo lắng, cho dù cô có muốn ra nước ngoài học đi chăng nữa, tôi cũng sẽ lo liệu đầy đủ cho cô.”
Lộ Tinh Không nắm chặt tay, không thể nhịn nổi nữa, đây quả thực là ức hiếp người quá đáng rồi.
Cô nắm chặt bàn tay, cắn chặt môi, nhìn chằm chằm về phía bà ta, nói “ Chuyện của tôi tôi tự biết lo liệu, không phiền đến hai người bận tâm, tôi không biết lý do mà các người đang phòng đêm phòng ngày là cái gì, chớ có nói tôi và Sở Vân Triết tình thâm ý nặng, nêu như có, tôi cũng tự biết xuất thân thấp kém của mình, không xứng với nhà cao cửa rộng nhà các người, sớm đã tự thân biết ngưu tầm ngưu, mã tầm mã rồi.”
“Nhưng thật ra các người suốt ngày cứ đến trước mặt ta nhắc nhở cảnh báo là muốn như thế nào đây? Hóa ra còn có sự không yên tâm đối với người nhà mình ư?”
Mấy người có tiền này, thực sự quá là vô vị.
Cô nói xong liền quay người, liền thấy khuôn mặt tuấn tú tái xanh của Sở Vân Triết đứng phía sau mình.
Cô dựa vào đâu mà kiêu ngạo đến như vậy (2)
Lộ Tinh Không liếc anh ta một cái, tỏ vẻ nhạt nhẽo nói: “ cho qua đi.”
Đầu cũng không thèm quay qua nhìn anh ta rồi cứ thế bỏ đi.
Sở Vân Triết quay người định đuổi theo, Nhưng cánh tay lại bị Lộ Phồn Tinh kéo lại. “ anh Vân Triết, Bác gái đặc biết đến thăm anh cùng anh đi ăn cơm tối đó, Bất ngờ đụng phải mặt Lộ Tinh Không, nên là……”
Sở Vân Triết gại tay cô ta ra, ánh mắt vẫn dõi theo Lộ Tinh Không, « Mẹ và em đi trước đi, chút nữa con sẽ đến.”