⬅ Trước Tiếp ➡
Bàn tay chống đỡ trước ngực bị người đàn ông kéo xuống hết cỡ, lướt qua từng đường cơ rõ ràng tɾong khe rãnh, cuối cùng lại dán vào cự vật đang ngẩng đầu lên.
"Nhan Nhan, chị nhìn nó xem." Giọng điệu của người đàn ông có vẻ như đang than thở, nhưng cũng giống như đang khoe khoang.
Quy đầu màu hồng nhạt dính vào mông cô, nhẹ nhàng cọ xát, chất lỏng tɾong suốt như pha lê thấm ướt một mảnh da nhỏ, bị gió thổi bay hơi nóng trên da thịt, cảm giác lạnh khiến cô không khỏi bị giật mình.
"Chỉ là cọ ở bên ngoài, đã cứng như thế này rồi." Cậu giả vờ ấm ức, chớp mắt nhìn cô “Anh phải làm sao đây? Nhan Nhan, hình như nó bị bệnh rồi, chị nhanh cứu nó đi."
Người đàn ông đỡ thằng nhỏ ngẩng đầu, chui vào khe thịt, mão ô ϲạօ lấy hoa huyệt nhô, lên cọ qua lại, khiến cô rùng mình một cái.
"Tiểu khốn nạn... Ha ư..." Đỗ Triều Nhan mím môi, tɾong mắt có tầng sương mù.
Cậu cúi đầu, lớp màng lưỡi lướt qua vành tai nhạy cảm của cậu, cho đến khi người phụ nữ thở gấp và véo cánh tay cậu, cậu mới vừa lòng bỏ qua.
"Lần cuối cùng." Bị gợi lên du͙c vọng, Đỗ Triều Nhan bất đắc dĩ đồng ý.
"Anh đảm bảo," Thấy cô không nói gì, Cố Tư Bạch vội vàng gật đầu “Nếu anh lại chơi xấu nữa, anh sẽ là một con cún con.”
Nhìn thấy sự ranh mãnh tɾong mắt cậu, Đỗ Triều Nhan vươn tay móc cổ cậu, nhìn cậu nửa đồng ý nửa là nuông chiều nói "Ừm, con cún con."
Sáng sớm hôm sau, cả người Đỗ Triều Nhan đau nhức, hai chân mềm nhũn được người đàn ông ôm vào lòng, không ngừng gia tăng tốc độ, mới miễn cưỡng ở tɾong thời gian vé tàu dự định, ngồi lên chuyến đi đến hải đảo gần đó.
Sau khi bị cô nhìn chằm chằm bởi ánh mắt ai oán cả một đường, tuy rằng da mặt của Cố Tư Bạch dày như vậy cũng cảm thấy có chút xấu hổ.
"Gâu gâu gâụ"
Người đàn ông ôm bả vai cô, tránh khỏi người khác, nhỏ giọng dán vào bên tai cô, học tiếng cún kêụ
Đỗ Triều Nhan khịt mũi không vừa lòng, hai mắt nhe0 lại, không nhúc nhích mà nhìn cậụ
Cố Tư Bạch biết rằng mình đã sai, cúi đầu để tránh ánh mắt rực lửa.
Tối hôm qua, dựa vào sự dung túng của Đỗ Triều Nhan, cậu đã lừa hết lần này đến lần khác, nếu chưa dùng hết đồ tɾong phòng, có lẽ cậu sẽ không muốn đến sáng sớm mới dừng lại.
"Nhan Nhan…" Cậu gọi một tiếng như đang xin tha.
Người phụ nữ mặc kệ, vẫn nhìn cậu chằm chằm như vậy.
Được thôi, Cố Tư Bạch hít thở sâu, quyết định rút con át chủ bài của mình.
“Anh sai rồi,” Cậu vòng tay qua e0 người phụ nữ, vùi đầu vào vai cô, giọng trầm thấp và đáng thương,
“Chị.” Cậu luôn quan tâm đến khoảng cách tuổi tác giữa mình và Đỗ Triều Nhan, vì vậy trước đây, cho dù Đỗ Triều Nhan có dỗ cậu như thế nào đi nữa, cậu cũng không muốn gọi cô là ‘chị’.
Xưng hô bên Trung chỉ “ta ngươi”, chị ở đây là “tỷ tỷ”.
“Hả?” Đỗ Triều Nhan nhướng mày, làm bộ như không nghe thấy.
"Rõ ràng chị nghe thấy rồi…" Người đàn ông gấp gáp, nhưng lại không thể không nghe lệnh mà mở miệng gọi "Chị."
"Ừm, cún ngoan," Đỗ Triều Nhan hài lòng xoa xoa đầu cậu, ôm vào vòng tay cậu "Nhớ kĩ, sau này không được thế nữa."
Ngay khi cô nhắm mắt chuẩn bị chợp mắt, Cố Tư Bạch đang ôm cô đột nhiên hỏi "Nhan Nhan, có phải là chỉ cần anh gọi chị là chị, bất kể là chuyện gì, chị cũng sẽ tha thứ cho anh?"
Chu Thanh vốn định xong buổi chiều mới đi đón người thì sáng sớm hôm sau liền nhận được điện thoại của Đỗ Triều Nhan.
Thông qua âm thanh lạnh lẽo ở đầu dây bên kia, anh biết được thằng ngốc Cố Tư Bạch kia lại lợi dụng sự tín nhiệm của Đỗ Triều Nhan đối với cậu, trước tiên lừa cô đến trên đảo gần đó.
⬅ Trước Tiếp ➡