⬅ Trước Tiếp ➡
Cảm giác được mu bàn tay được vuốt nhẹ, khiến Tô Mục nhíu mày, đôi mắt lạnh lùng nhìn Annie đang chuẩn bị sáp đến gần như cảnh cáo, nơi cổ chữ V của người phụ nữ, hở ra hai miếng thịt mềm mại sáng loáng ở trước mắt gã.
"Tối nay anh sẽ hoàn thành sớm chút, cất những món ăn đã chuẩn bị vào tủ lạnh đi, đến lúc đó anh tự làm nóng để ăn." Gã vẫn nhẹ nhàng nói, để người bên kia hoàn toàn không nghe thấy manh mối.
"Được rồi, phải ăn hết sạch đấy nha, nếu không ngày mai em sẽ đóng gói cho anh rồi mang đến công ty," Đỗ Triều Nhan nở nụ cười xấu xa đe dọa "Em sẽ cho anh ăn đồ thừa trước mặt nhân viên."
Annie, người đã bị người đàn ông cảnh cáo lại đứng lên, ả đứng thẳng dậy, nhưng trên mặt vẫn còn một chút tức giận, ả nhìn chằm chằm vào Tô Mục người sẽ chỉ tỏ ra yếu đuối trước mặt vợ, trong lòng có loại không cam tâm khó hiểụ
"Em phải cẩn thận bọn họ bất bình thay anh, đến lúc đó người trong công ty đều nói em ngược đãi chồng mình," Tô Mục nhướng mày, giơ đồng hồ lên nhìn thời gian "Anh phải đi trước đây, khi nấu ăn cẩn thận chút, đừng để bị thương."
Người đàn ông lặp đi lặp lại vài lần, chờ Đỗ Triều Nhan không kiên nhẫn cúp điện thoại trước, gã mới mặt đầy vẻ nuông chiều đặt điện thoại lên trên bàn.
“Cô là người thông minh, hẳn là biết làm việc sao cho đúng mực,” Tô Mục lập tức thay đổi vẻ mặt, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào người phụ nữ cao gầy gợi cảm trước mặt “Nếu còn có lần sau, quan hệ của chúng ta sẽ kết thúc, hiểu chưa?”
Đỗ Triều Nhan vừa cúp điện thoại, cởi tạp dề, quay đầu làm nũng với người người giúp việc đang bận rộn trên bếp.
"Dì Phương, dì giúp cháu đem đồ ăn làm xong dư lại vào tủ lạnh đi," Cô chớp chớp mắt, không quên thêm phần giận dữ “Nhớ bỏ thêm muối ”
Hành động trẻ con như trẻ con trả thù người bạn đời không giữ lời hứa, hành động này khiến dì Phương cũng phải bật cười "Bà chủ, ông chủ cũng là vì công việc mà."
"Nếu không phải vì công việc, cháu mới không chỉ bỏ muối vào đâụ" Bỏ thuốc độc thì thích hợp hơn.
Đỗ Triều Nhan buộc buộc nó bằng chiếc băng đô trên cổ tay, rồi đi đến phòng khách để lấy túi của mình.
"Nếu anh ấy không về, vậy buổi tối cháu đi ăn với bạn bè đây," Như là cố ý nói hành tung của mình để cho mọi người yên tâm, Đỗ Triều Nhan còn không quên làm động tác im lặng với dì Phương "Giữ bí mật cho cháu nha, đừng để ông chủ phát hiện ra món ăn này không phải làm cháu làm."
Đi ra từ biệt thự nhà mình, Đỗ Triều Nhan không hề lái xe, chỉ là vừa đi bộ được vài trăm mét, tranh thủ lúc không ai để ý, cô liền đi vào một ngôi nhà khác cách đó không xa.
"Tiểu Bạch," Cô bất lực hét lên một tiếng "Anh lại chỉ ăn mì gói thôi."
Cố Tư Bạch đang bưng thùng mì chuẩn bị lên lầu thì nghe thấy giọng nói của cô, vội đặt đồ trên tay xuống, chạy tới ôm cô vào lòng.
"Nhan Nhan…" Người đàn ông dụi đầu vào cổ cô như chú cún con "Anh rất nhớ chị…"
Cao 183cm, cậu phải cúi người và dồn phần lớn trọng lượng lên người cao 1m65, mặc dù Đỗ Triều Nhan không có tâm tư để cắt ngang lời tỏ tình của cậu, nhưng tư thế này quá mệt mỏi.
“Được rồi, không phải là chị đến rồi sao?” Cô vỗ nhẹ vào lưng người đàn ông, tuột khỏi vòng tay cậụ
Đỗ Triều Nhan đi một vòng quanh nhà, nhìn thấy những thùng mì gói trong thùng rác trong bếp, cô không khỏi cười khổ, chỉ vào thùng rác rồi nhìn lại Cố Tư Bạch "Anh không thể ngày nào cũng ăn những thứ này chứ. "
"Anh không có vợ sẽ nấu ăn cho anh." Người đàn ông lẩm bẩm oán giận.
Vừa rồi cậu ngửi thấy, Đỗ Triều Nhan có mùi khói nấu ăn. Cho dù Tô Mục không về ăn cơm, cô cũng sẽ làm bữa tối cho gã trước rồi mới tới tìm mình nhỉ…
⬅ Trước Tiếp ➡