Dưới chiếc váy ngủ hoạt hình màu hồng nhạt, Chu Chi Tình kẹp chặt hai ͼhân, thứ chất lỏng tình ái sền sệt khiến vùng kín của cô ướt đẫm, còn chưa kịp lau sach, cô đành chạy đến mở cửa sổ cho thoáng khí.
Quay lưng về phía Tống Mộ Quy, Chu Chi Tình lắp bắp nói “Tớ… tớ vừa ăn chút trái cây.”
Khi cô quay lại, liền thấy Tống Mộ Quy đang nhìn cô chằm chằm bằng ánh mắt nghi ngờ, Chu Chi Tình càng ngày càng căng thẳng, cô vô thức nhìn vào chiếc đïện thoại di động trên bàn để ¢hắc chắn rằng màn hình đen, Ôn Dật Sơ cũng không gửi bất kỳ tin nhắn nào, lúc này mới thoáng yên tâm.
Tống Mộ Quy nhìn Chu Chi Tình một lúc rồi đưa ra kết luận “Cậu có chuyện giấu tớ.”
Chu Chi Tình sửng sốt, vô thức phủ nhận “Không có”
Nói xong, cô chậm rãi đi tới, nhưng không dám ngồi bên cạnh Tống Mộ Quy.
Tống Mộ Quy nghiêng người vén vài sợi tóc đen trên vai cô sang một bên, cổ tròn của bộ đồ ngủ hoạt hình hơi thấp, hành động này tình cờ khiến Chu Chi Tình lộ ra xương quai xanh trắng nõn tinh xảo.
Chỉ là trên da thịt vốn trắng như tuyết lại phủ đầy dấu hickey, một đường lan tràn xuống dưới.
“Được nha ” Tống Mộ Quy giống như đã phát hiện ra một đại lục mới “Chi Tình, cậu yêu rồi hả ”
Chu Chi Tình vội vàng bịt miệng cô ấy lại “Nhỏ giọng đi.”
Tống Mộ Quy nhìn ngoài cửa liếc mắt một cái, ra vẻ hiểu ý gật đầu, sau đó hạ thấp giọng nói “Là Lục Hi Sâm sao?”
Chu Chi Tình không gật đầu cũng không phủ nhận.
Lục Hi Sâm là lớp trưởng, đẹp trai và tỏa nắng, tính tình vui vẻ, ngày thường cậu ta rấthay quan tâm tới cô, một số bạn cùng lớp thường lấy Chu Chi Tình để trêu chọc cậu ta, nhưng cậu ta không những không tức giận mà đôi khi còn đỏ mặt.
Tống Mộ Quy tò mò kéo cổ áo của cô xuống một chút, mặc dù đã chuẩn bị sẵn tâm lý nhưng khi nhìn thấy cảnh này vẫn há hốc mồm kinh ngạc.
“Các cậu… các cậu đã làm rồi?”
Trên bộ ngực trắng nõn non nớt của cô gái gần như không còn chỗ nào là nguyên vẹn, trên e0 và bụng có vết ngón tay mờ nhạt, phía trên có vài cục máu đông đỏ sẫm, xung quanh đầu núm vú vẫn còn vết răng.
“Được nha ” Tống Mộ Quy nhéo e0 của cô “Tớ đang thắc mắc tại sao buổi chiều cậu lại đi lâu như vậy, hoá ra là đang lăn lộn với đàn ông.”
Các cô gái tuổi teen luôn rấttò mò về vấn đề này.
Hai người nằm ở trên giường, Tống Mộ Quy xoay người đến gần Chu Chi Tình “Mau nói đi, rốt cuộc hai cậu tiến triển tới bước nào rồi?”
Chu Chi Tình da mặt mỏng, không hé răng nói gì.
“Cậu không nói thì tớ tự xem.”
Nói xông, cô ấy định đưa tay vén áo Chu Chi Tình, Chu Chi Tình sợ tới mức lập tức giữ tay cô ấy lại “Chưa chưa tới bước nào cả cậu đừng nói linh tinh.”
Tống Mộ Quy ái muội chớp mắt, nói ra lời khiến người ta kinh hãi “Cậu mất trinh rồi à?”
Chu Chi Tình vội vàng lắc đầu “Chưa, chưa mà.”
Tống Mộ Quy hiển nhiên không tin “Vậy dấu vết trên người cậu là sao? Có phải cậu ta làm không?”
Chu Chi Tình muốn phủ nhận, nhưng phủ nhận Lục Hi Sâm, dựa the0 tính khí của Tống Mộ Quy, cô nhất định nói ra một cái tên khác.
Ôn Dật Sơ.
Cô không thể nói ba từ này.
Nhưng rõ ràng, bất kể Chu Chi Tình nói gì, đối với Tống Mộ Quy, chuyện này đã được coi là kết cục đã được định đoạt.