⬅ Trước Tiếp ➡
Vẫn là cái bộ dạng không mảnh vải che thân, nó nhanh chóng thí¢h ứng với điều này, cứ thoải mái đi lại tɾong hành lang mà chả còn chút e dè hay ngại ngùng gì cả.
Vào tɾong phòng, nó thấy Thủy đã thay bộ đồ công sở bằng chiếc váy cúp ngực màu đen ngắn cũn cỡn, lộ ra gần hết hai bầu vú căng tròn, trắng mịn như tuyết.
Ở bên dưới ͼhân của Thủy, chiếc váy ngắn của cô, dài chưa tới đầu gối, lại còn là váy xòe rộng. Nó hơi lo ngại cho Thủy, nếu đi ra ngoài mà có một cơn gió thổi nhẹ, cũng đủ làm chiếc váy kia tung bay lên cao vút rồi.
Nhưng khi nhìn sang bộ đồ Thủy đưa nó mặc thì nó lại chuyển sang lo ngại cho chính bản thân mình. Cái bộ của nó còn ngắn hơn cả của Thủy nữa. Thủy nói với nó.
"Em mặc chiếc quần lót này vào đi, rồi mặc thêm bộ váy kia vào, chị em mình đi ăn tối một chút, sau đó ghé quầy bar luôn."
Nghe đến ăn tối, mắt nó sáng rực lên, đúng là hồi chiều ngủ dậy nó chưa kịp ăn đã đi phỏng vấn luôn rồi. Nó cứ nghĩ đến phỏng vấn vài câu rồi về, ai ngờ lại được trải nghiệm dữ dội như vậy. Bụng nó đang cồn cào réo gọi nên nó nhanh chóng mặc chiếc váy voan đỏ mà Thủy đưa cho.
Nó định lấy cái áo lót cũ mặc vào, nhưng Thủy ngăn lại.
"Ở chỗ hai núm vú có thêu hai bông hoa rồi, nên tạm che cái núm khi em ra ngoài đường. Lát nữa vào bar nhảy, mặc áo lót sẽ mất vui."
Nếu nó đi một mình, nhất định nó sẽ không dám mặc như vậy, nhưng có Thủy đi cùng, có bè phái giống mình, nó cũng tự tin hơn. Vậy là nó mặc cái váy voan mỏng manh mà Thủy đưa cho nó. Cái quần lót hiện tại đang là thứ bảo hộ tốt nhất. Vì chiếc quần có vẻ dư vải, ôm trọn cả vùng lông của nó luôn.
Khi lên trên xe của Thủy, nó thấy cô kéo hẳn chiếc váy lên, và chả có xíu vải nào bên tɾong cả. Nó tò mò hỏi.
"Chị không mặc quần lót à, nãy em thấy chị Huyền mang vào hai cái mà."
Thủy cười với nó, bàn tay thon dài gõ gõ lên cái vô lăng.
"Cái kia để cho người khác mặc, chị hiếm khi mặc quần lót lắm em."
Nó gật gù không nói gì, mắt chỉ chăm chăm nhìn vào cái l n ϲạօ sach bóng nhẫy hai mép thịt hồng của cô. Cô liền nảy ra ý nghĩ dày vò nó.
Với tay bật cái loa lên với tiếng nhạc nhè nhè. Chiếc quần lót bắt đầu chầm chậm rung lên. Nó bất ngờ đến ú ớ vì cảm giác khoái lạc.
Vì nhạc nhẹ, không quá to, giai điệu cũng chậm nên cái máʏ rung cũng bật lên chầm chậm, vừa rung, lại vừa có cảm giác như đang liếm. Nó nói với Thủy.
"Dễ chịu quá chị ơi."
"Cho em khởi động nhẹ nhàng chút thôi, lát đến quầy bar em sẽ được biết hết công dụng͟͟ của nó."
Nó nhắm nghiền đôi mắt lại dâm đãng mà rên ɾỉ tɾong xe. Có thêm âm thanh của tiếng rên, chiếc máʏ rung lại càng rung ma͙nh hơn một xíụ
Chiếc xe của Thủy đậu ở một bãi đậu xe khá lớn, sau đó cô dắt nó vào tɾong nhà hàng. Khi hai người bước vào, liền thấy mấy gã đàn ông dòm lom dom. Nó thừa biết là do nó và cô mặc đồ quá ư là seメy. Nhưng Thủy kệ, nó cũng kệ.
Thủy kéo nó ngồi vào một cái bàn mà kiểu ghế ngồi bệt nên khi khoanh ͼhân lại thì con bướm của Thủy cứ lấp ló, thoát ẩn, thoát hiện, đám đàn ông được một phen đau mắt khi cứ dán vào chính giữa hai ͼhân của Thủy, và hai cái núm lấp ló sau bông hoa thêu trên lớp vải ren của Thảo.
Cuối cùng thì cũng ăn hết đống đồ ăn. Thủy liên tục nói nó ăn cho nhiều, vì lát nữa thôi, sẽ khá là mất sức.
Khi đi ra tính tiền, đã có người thanh toán bàn ăn của hai chị em nó rồi. Nó thì bất ngờ còn Thủy thì khá là bình thường với điều đó. Cô nói với nó.
"Chị em mình mặc đồ thế này, thì việc họ trả tiền để làm quen là bình thường. Nhưng thôi, đi cho nhanh, để tránh gặp cái bọn đàn ông hãm tài đến ve vãn."
Chị nói gì thì nó nghe đấy vậy, lẽo đẽo đi ra xe. Nó thấy có kẻ đứng đợi để chạy lại làm quen, nhưng Thủy nhanh chóng vén váy bước lên xe, để cái l n lộ ra một chút rồi lái xe đi mất hút, cô nhìn vào gương chiếu hậu, thấy tên kia nhỏ dãi nhìn theo thì cười ha hả. Nó nghĩ bụng.
"Đúng là ác ôn."
⬅ Trước Tiếp ➡