Khi thấy Thanh quằn quại ở trên sân khấu để tự thoả mãn bản thân với chiếc quần lót đang rung bần bật theo tiếng nhạc, mấy người phụ nữ cũng đưa tay sờ soạng khắp cơ thể họ.
Đôi mắt ai nấy đều ngắm nghiền và dâm đãng vô cùng.
Thủy kéo Thảo lại gần phía Thanh, rồi nói Thảo cứ xõa hết mình đi, giờ cô cho nó được tự do làm những gì nó thí¢h. Cô đi chăm sóc Thanh đây.
Thủy lại phía Thanh đang nằm, rồi cởi chiếc quần lót rung ra quăng xuống nền nhà. Chiếc quần vẫn cứ rung bật lên bởi tiếng nhạc chưa tắt. Những giọt dâm thủy̠ đọng trên chiếc quần cũng long lanh theo những nhịp rung.
Một người phụ nữ chạy lên nhặt chiếc quần ấy rồi sờ vào vũng nước xong đưa cho mọi người cùng xem, cả nhóm đặt tay vào vùng trơn trượt, rồi cảm nhận độ rung mà hưng phấn theo.
Bên trên sân khấu, Thủy đang lấy ra một thứ đồ to và dài, đâm vào tɾong người Thanh và bật công tắͼ lên.
Cái l n ướt nhẹp của Thanh trở nên chật khít, căng ra hết cỡ. Máʏ rung tới đâu là l n Thanh rỉ nước ra tới đấy. Các quý bà quý cô nhìn mà rơi vãi ra những hàng nước miếng. Thảo cũng đứng nhìn theo họ, bản thân nó cũng thèm được vục mặt vào l n chị Thanh mà liếm cho thoả mãn cái máu dâm tɾong người. Và mong muốn của nó nhanh chóng được Thủy đáp ứng.
Sau khi bao nhiêu con mắt đổ dồn vào cái l n của Thanh lúc lên đỉnh, tiếng rên la át luôn cả những tiếng nhạc. Đến khi Thanh lịm đi vì khoái dục, Thủy mới đỡ Thanh lại nằm ở một góc căn phòng nghỉ ngơi. Sau đó tắt nhạc đi để chốt đơn với mọi người. Thủy nói với Thảo.
"Nếu thí¢h thì tranh thủ liếm l n cho chị Thanh đi. Lát nữa hàng mang lên thì phụ chị phát cho mọi người."
Thảo liền nhanh chóng chạy lại vục mặt vào l n chị liếm cho sach. Thanh lúc này ngất lịm đi rồi nên chả còn cảm giác gì nữa.
Thủy lấy đïện thoại, gọi đïện ra bên ngoài để kêu người mang hai thùng hàng lên, quá trình vận chuyển cũng rấtnhanh chóng, chả cần giới thiệu gì cả. Cả Thảo và Thanh đều cho họ thấy sự trải nghiệm với chiếc quần lót này nó phê tới mức nào. Nên những người phụ nữ ở đây chả tiếc rút hầu bao ra, có người mua tới mấy cái xài cho thí¢h, có người mua để tặng cho cả nhóm bạn của mình. Giá của chiếc quần này rấtchát. Nhưng chả ai quan tâm đến cả.
Hai thùng hàng to tướng, đựng cả năm trăm chiếc quần mà bán vèo cái là hết. Có người trả tiền mặt, có người chuyển khoản, Thảo nghe tiếng ting ting mà nhức hết cả tai. Nó cũng vào đếm tiền, viết hoá đơn giúp cho Thủy. Có người năn nỉ mua thêm nhưng hết hàng, họ còn tranh nhau mua cả hai cái quần của Thảo và Thanh đã mặc rồi. Vì hệ thống của Thủy chỉ sản xuấtlô hàng với số lượng có hạn, bán hết sẽ không sản xuấtlại nữa. Lúc bán xong xuôi. Mọi người cũng mặc vào để thác loạn ngay sau khi mua.
Thủy nói Thảo mặc đồ vào cho Thanh rồi hai người đỡ Thanh ra ngoài. Thanh cũng dần hồi lại rồi, nhưng đau nhức ở cửa mình đến nỗi không đi nổi. Thảo nhớ lại cái vật khi nãy Thủy đưa vào người Thanh, nó to và dài kinh khủng. Đến khi rút ra rồi, cái l n chị vẫn còn mở ra một lỗ to chưa kịp khép lại.
Đưa Thanh ra ngoài, Thủy dặn nhân viên đỡ Thanh vào nghỉ ngơi, còn cô thì đưa Thảo về nhà. Xe của Thảo vẫn để lại công ty. Cô dặn nó ngày mai chịu khó bắt grab tới vậy.
Thảo dạ dạ vâng vâng cho xong chuyện, chứ hai mắt của nó cũng nhíu lại với nhau vì mệt rồi. Thời điểm này đã là hai giờ sáng. Thủy cũng nhiệt tình trở nó về khu nhà trọ. Tới nơi, Thủy đưa cho nó một cái phong bì khá dày và nói với nó.
"Hôm nay em làm tốt lắm, chị bán được rấtnhiều đồ. Đây là phần thưởng của em."