Chương 9
tắm xong chưa?" Ở bên ngoài tiếng nói của Nam Cung Nghiêu vọng vào.
Uất Noãn Tâm nhanh chóng khóa vòi nước lại "Xong, xong rồi...
tôi sẽ ra ngay " Cô lấy hơi hít sâu, đem cái váy xếp lại, lấy hết can đảm bước ra ngoài.
Nếu như anh ta để ý đến việc cô không còn là xữ nữ, vậy thì cô sẽ chịu đựng mọi sự trừng phạt của anh đối với mình.
Nam Cung Nghiêu bắt chéo hai chân ngồi trên sofa uống rượu đỏ, trên eo chỉ quấn một chiếc khăn.
Vóc dáng vạm vỡ, những đường cong cùng với những múi cơ hiện đầy đủ trên người anh.
Anh mắt của anh nhìn về phía cô nâng ly lên.
Mái tóc đen mềm mại mọc ở trên da đầu, nhẹ nhàng và sạch sẽ.
Mọi góc cạnh tựa như được người họa sĩ tỉ mỉ chạm khắc ra vậy, thừa hưởng sự kết hợp hoàn mỹ giữa phương đông và phương tây, đôi mắt xanh thâm sâu đó làm cho người khác khó có thể nhìn ra được rốt cuộc thì nó sâu đến mức độ nào.
Anh ta dường như đã quen với việc kiểm soát tất cả, nhất là ánh mắt, ngay cả đến nụ cười, dù chỉ là một cái nhếch môi gợi cảm, đôi môi đẹp và vô cùng có sức hấp dẫn, nhưng cũng rất bí hiểm.
Tim của Uất Noãn Tâm đập chậm đi vài nhịp, chỉ cảm thấy người đàn ông này quá đẹp nhưng cũng quá nguy hiểm, bản thân chẳng qua giống như một con cừu nhỏ để mặc anh ta chém giết, không có một chút sức lực nào chống trả lại.
"Qua đây " Anh vỗ vỗ vào chỗ ngồi kế bên mình.
Uất Noãn Tâm cảm thấy hai chữ này rất quen thuộc, trong chớp mắt tựa như có một cây kim đâm vào tim cô, đau đến nghẹt thở.
Cô lại nghĩ đến buổi tối đáng sợ kia...
sắc mặt bỗng nhiên trở nên trắng bệch.
"Vẫn là câu nói lúc nãy, tôi không muốn lặp lại lần thứ hai." Ánh mắt của anh lạnh đi vài phần.
"Thật xin lỗi..." Uất Noãn Tâm chỉ có thể bước đến ngồi xuống chỗ ngồi kế bên anh, hai người ngồi khá gần nhau, trong mũi cô đều tràn ngập mùi hương mạnh mẽ tỏa ra từ người anh.
Hô hấp của cô trở nên khó khăn, bàn tay nắm chặt lấy váy ngủ, không biết phải làm như thế nào mới đúng.
"Đây là cách làm vui lòng ông chủ mà ba cô đã dạy cho cô sao?" Uất Noãn Tâm sửng sờ, cho rằng mình đã nghe lầm "....Anh nói gì chứ?" "Đừng nói với tôi rằng, cô không biết đây chỉ là một cuộc giao dịch " Nam Cung Nghiêu không hề che giấu sự mỉa mai châm chọc trong lời nói của mình, còn khinh miệt phát ra một tiếng "hừ".
"Để có thể đem cô ném lên giường của tôi, người cha thị trưởng đáng kính của cô, tốn không ít tâm tư đâu nhỉ Làm sao lại không dạy cho cô kỹ thuật ở trên giường chứ?
Không lẽ ông ta tự mình chỉ dạy cô sao?" Uất Noãn Tâm giận đến muốn nhảy dựng lên, nắm chặt hai tay lại, cả người lạnh run "Xin anh hãy dừng việc sỉ nhục ba tôi " "Cô rõ ràng biết hết mọi chuyện, nhưng vẫn cố tình tỏ ra trong sạch " "......" Uất Noãn Tâm hít sâu một hơi, cô gắng kìm nén chỉnh mình không vung tay tát lên khuôn mặt đầy chế giễu của anh.
"Tôi biết rất rõ đây là một cuộc hôn nhân thương mại, nhưng đôi bên đều có lợi, anh không có tư cách coi thường ba tôi " "Chẳng qua chỉ là một thị trưởng quèn, không đáng để Nam Cung Nghiêu tôi phải bận tâm " Anh nở một nụ cười nhạo báng trước sự ngây thơ của