Chương 11
quần ảo trên người, nhìn vật nam tính cương cứng giữa hai chân mình, trong lòng khẽ thở dài một tiếng.
"Tần Tranh..." Anh cúi đầu áp lên trán cô, hô hấp nóng rực phả vào gương mặt đỏ hồng của cô "Thật sự muốn làm với tôi sao?" Tần Tranh bị lời nói của anh quấy rầy, nhẹ giọng nỉ non "Ừm...Việt Triều Tịch…" Việt Triều Tịch khẽ vuốt khuôn mặt cô "Tôi biết là không nên chiếm lợi lúc này…" Nói tới đây, ánh mắt anh bỗng chốc trở nên sâu thắm, nắm lấy cảm cô rồi nâng gương mặt cô lên.
"Nhưng, tôi thật sự sẽ không để lại cho em bất kỳ đường lui nào." Anh đã bị dày vò suốt ba năm, cho dù trong lòng của Tần Tranh anh chỉ là một người thay thế, anh cũng sẽ không buông tha cho cô nữa.
Tần Tranh một lần nữa bị đôi môi ẩm ướt của anh lấp kín, Việt Triều Tịch mút hôn vài cái, thấy cô không chịu hé miệng, anh khẽ cắn cánh môi cô để cô hé miệng ra một chút.
"A...Đau…" Cô than nhẹ kháng nghị, bị cắn đau nên môi hơi hé ra, đầu lưỡi anh cũng nhân cơ hội đó tiến vào bên trong khoang miệng cô.
Anh liếm từng chiếc răng của cô, xẹt qua khoang miệng rồi liếm mút nước bọt của cô.
Mùi thơm của rượu quyện với hương đào lan tỏa giữa môi và răng họ.
Anh hôn cô rất lâu, Tần Tranh cũng không kiềm chế nữa mà đáp lại anh, cánh tay mảnh khảnh gắt gao ôm lấy cổ anh.
Đầu lưỡi của cô bị anh hút chặt không cho cơ hội rời đi, cánh môi mềm mại cũng sưng lên đỏ bừng.
Việt Triều Tịch vùi đầu vào hôm cố cô, thấp giọng thở dốc, tay vòng ra sau lưng cô mò mẫm cởi bỏ món nội y còn sót lại.
Hai bầu ngực trắng nôn đấy đã lập tức nhảy ra, đầu vú hồng nhạt dựng thẳng lên, ánh mắt anh lập tức trầm xuống.
Lúc này, trên ngực cô dính một cánh hoa nho nhỏ, màu hồng phần.
Việt Triều Tịch nhớ lại lúc nãy ở trên xe, ở góc ảo của Tần Tranh có cánh hoa, cô nhặt lên rồi nhẹ nhàng chả xát chúng giữa những ngón tay.
Cánh hoa này, có lẽ cũng là những cánh hoa thổi vào ghế sau, chỉ là vô tình rơi vào trong áo của cô.
Anh cúi đầu khẽ hôn lên cánh hoa kia, lại dùng tay nhặt lên đặt trên tử đầu giường.
Vì say rượu nên cả người cô đều có màu hồng nhạt, tựa như những cánh hoa anh đào kia.
Việt Triều Tịch nhìn dáng vẻ mơ màng của cô, hô hấp dần dồn dập.
Anh vùi đầu vào ngực cố, môi lưỡi ướt át liếm mút xung quanh đầu nhũ.
Tần Tranh không nhịn được rên rỉ nỉ non, cong người ưỡn ngực, đầu nhũ trơn trượt tiến thẳng vào bên trong khoang miệng anh.
Giọng nói yêu kiều kích thích Việt Triều Tịch, anh ngậm sâu nụ hoa của cố, tinh tế hôn mút.
Lúc động tỉnh, Việt Triều Tịch thậm chí còn dùng răng nhẹ nhàng gặm cắn.
Ngực truyền đến cảm giác đau đớn, Tần Tranh thở đốc một tiếng thật sâu, ôm chặt lấy anh rồi ngửa đầu ra sau, lông mi hơi nhướng lên.
Cô như đã tỉnh táo lại đôi chút, giữa cơn đề mê gọi một tiếng "Việt Triều Tịch?" Việt Triều Tịch ngẩng đầu khởi ngực, đôi mắt âm u nhìn thắng cô, thấy cô chậm rãi mở mắt ra rồi nhìn về phía anh, anh sợ cô vào lúc này muốn đổi ý.
Tần Tranh vươn tay tới nâng mặt anh lên, ánh mắt vẫn mê mang như cũ, lại kêu một tiếng "Việt Triều Tịch." "Ừm, là tôi." Sắc mặt của Việt Triều Tịch hơi nghiêm túc, kéo bàn tay cô chầm chậm vuốt ve