⬅ Trước Tiếp ➡

lại gần, dính sát vào anh.
Cơ thể mềm mại dựa vào anh, bầu ngực no đủ cọ lên lồng ngực anh, bàn tay cô thậm chí còn đặt trên vùng hông trần trụi của anh.
Hô hấp của Việt Triêu Tịch hơi trì trệ, ánh năng sáng sớm từ cửa sổ chiếu vào phòng, anh nhìn gương mặt quen thuộc đã xuất hiện vô số lần trong giấc mơ của mình.
Thì ra thật sự là cô.
Gương mặt nhỏ nhắn của Tần Tranh còn chưa hết ứng đó, mái tóc đen dài xõa trên vai cô, làm cho da thịt trắng như tuyết của cô càng thêm nổi bật.
Ánh mắt của Việt Triều Tịch nhìn vào trong chăn, anh thấy những vết đó mà đêm qua anh đã để lại trên da thịt cô, khắp người cô đâu đâu cũng có.
Trên đầu nhũ hồng nhạt của cô thậm chí còn lưu cả đầu răng mờ mờ.
Bởi vì cô thật sự đã say nên anh không nỡ làm thật, vì vậy đã dùng cách thức khác để tuyên bố chủ quyền, thỏa mãn bản năng chiếm hữu của mình.
Anh dùng cách đặc biệt bắn ra hai lên, cả sinh lý lẫn tâm lý đều đạt được sự thỏa mãn cực hạn, nhưng anh vẫn cảm thấy chưa đủ.
Đêm qua mãi cho tới khi kết thúc, anh vẫn không ngừng hôn lên môi và cơ thể mềm mại của cô, cho đến khi bản thân không biết đã ngủ từ lúc nào.
Tần Tranh.
Trong thâm tâm anh nhẹ nhàng gọi tên cô, bất giác nở một nụ cười, nắm lấy tay cô đặt lên môi mình rồi dịu dàng hôn khẽ.
Anh rất muốn ngủ với cô tới khi tự nhiên tỉnh dậy, nhưng hôm nay anh còn công việc, không thể tiếp tục ở bên cạnh cô, mọi chuyện cũng chỉ có thể chờ lúc sau rồi nói.
Lúc anh đứng dậy, thấy trên tủ đầu giường có một cánh hoa anh đào màu hồng nhạt, anh tiện tay cầm lên đặt vào một quyển sách bên cạnh.
Ánh trăng và 6 đồng pen ni .
Anh ngẩng đầu lên, thấy ở trên đầu giường của cô treo một bức ảnh, nền đen tuyền vào một vầng trăng khuyết.
Đây là ảnh chụp bề mặt mặt trăng, được chụp qua kính thiên văn.
Phía dưới còn có một hàng chữ nhỏ, hình như là số tham chiếụ Việt Triều Tịch quay đầu nhìn thoáng qua, bên ngoài cửa số có một kính thiên văn, anh thầm nghĩ bức ảnh này có lẽ là đo chính cô tự chụp được.
Thì ra, cô thích nhất là mặt trăng.
Mãi tới khi Tần Tranh thức dậy đã là gần giữa trưa.
Bức màn đã được người khác kéo lại, cho nên cô không cảm nhận được ánh sáng chói mắt, lúc tỉnh lại ý thức vẫn còn chút mông lung.
Mới vừa ngồi dậy, chăn mỏng rơi xuống để lộ ra cơ thể trần trụi, lúc này cô mới tỉnh táo lại một chút.
Càng làm cô kinh hoàng hơn là, toàn thân cô từ trên xuống dưới đều là dấu hôn, dấu vết đỏ tươi nhắc nhỏ cô về chuyện hoang đường mình đã làm vào đêm qua.
Căn phòng không lớn, vừa nhìn một cái là thấy hết toàn bộ, "tên đầu sỏ" đã sớm rời đi.
Vì uống rượu nên đầu óc vẫn còn âm ỉ đau, cô bắt đầu hồi tưởng về chuyện đêm qua.
Cậu có muốn lên trên ngồi một lát không?
Đêm nay cậu ở lại đây với tôi được không?
Tôi không muốn ở một mình… Không uống say làm sao ngủ với cậu?
Dĩ nhiên là muốn ngủ với cậu rồi.
Rất thích giọng nói của cậụ Là Việt Triều Tịch, người mà cô vẫn luôn hằng nhớ nhung, người mà cô không cách nào quên đi được.
Cô ngồi dậy, vành tai lại lần nữa đó ửng.
Cho nên tối hôm qua, bọn họ rốt


⬅ Trước Tiếp ➡