Chương 18
Triệu Tịch.
Lần hợp tác này, nội bộ công ty đã họp nguyên một buổi sáng.
Qua hai ngày sau, nhóm của Tần Tranh sẽ đến công ty khoa học kỹ thuật IS mở cuộc họp thảo luận với đối phương.
Tần Tranh vốn tưởng rằng Việt Triều Tịch sẽ không tham gia vào dự án này, không ngờ rằng trong tiệc tối chúc mừng việc hợp tác thành công đêm đó cô lại nhìn thấy anh.
Đây cũng là lần thứ hai cô nhìn thấy anh trong vòng một tuần, hơn nữa còn là sau đêm hai người họ cùng chung chăn gối.
Đã năm ngày trôi qua kế từ đêm hôm đó.
Tiệc tối được tổ chức ở một sảnh tiệc của khách sạn, rộng rãi sáng sủa, trên trần nhà treo vài ngọn đèn pha lê tinh xảo.
Đèn sáng như ban ngày, Việt Triều Tịch mặc một bộ vest đen đứng trong đám đông, càng trở nên nổi bật.
Hình như anh thắt cà vạt hơi chặt, trước khi lên bục phát biểu phải dùng tay khẽ kéo cà vạt ra một chút.
Tầm mắt của Tần Tranh dừng trên ngón tay thon dài của anh, nhìn anh chầm chậm kéo cà vạt ra.
Mặt cô cũng từ từ nóng lên, ký ức về những hành động đêm đó vẫn còn mới mẻ.
Cô không dám nhìn thẳng mặt anh, chỉ dám vụng trộm liếc nhìn vào cổ anh.
Nhìn yết hầu của anh lăn lên lăn xuống lúc anh phát biểu, cô lại nhớ tới đêm nọ cô đã chủ động hôn lên nơi đó của anh.
Rất thích giọng nói của anh.
Ánh trăng của đêm đó như mê hoặc lòng người, cô ngửi được mùi hương của cơ thể anh sau khi tắm, đó là mùi hoa sủng xanh, mùi sữa tắm của cô.
Yết hầu của anh khẽ run rẩy giữa hai cánh môi cô, lại nghe thấy tiếng thở dốc của anh đột nhiên trầm đục hơn.
Lúc đó cô thật sự đã say mèm, hoàn toàn không nhớ được vẻ mặt cũng như những phản ứng khác của anh thế nào.
Nhưng nếu thời điểm đó cô tỉnh táo, cô sẽ dám làm những hành động như vậy sao?
Lúc cô tỉnh táo, cô sẽ nói với anh, cô muốn ngủ với anh sao?
Khi giọng điệu bình tĩnh của Việt Triều Tịch phát ra, âm thanh mạnh mẽ vang vọng, tràn ngập từ tỉnh.
Đây là giọng nói mà cô thích nhất.
Lạc Nhất Minh đứng bên cạnh cô cầm ly rượu trong tay, anh ấy chậm rãi đi tới gần, đưa ly về phía của Tần Tranh.
Tần Tranh nghiêng người nhận lấy "Cảm ơn." Lạc Nhất Minh hất căm lên, hướng về phía Việt Triều Tịch tỏ ý rồi uống một ngụm.
"Người này từ trước đến nay rất nghiêm khắc, xem ra phải tăng ca thâu đêm rồi." Tần Tranh dĩ nhiên biết điều đó, lúc bọn họ cùng làm báo cáo, Việt Triều Tịch thậm chí còn bắt mấy người họ thức suốt đêm ở nhà anh để hoàn thành.
Sau đó, bảng báo cáo đó còn nhận được giải thưởng, bọn họ còn ăn mừng một trận nền trò.
Lạc Nhất Minh ở bên cạnh cô tiếp tục thấp giọng nói "Có điều anh có hỏi thăm qua, hiện tại cậu ấy đang bận vải dự án, sẽ không để ý đến chúng ta nhiều được." Lúc này, ánh mắt của Việt Triều Tịch nhẹ nhàng lướt về phía hai người rồi hình như dừng lại chốc lát, sau đó nhanh chóng dời sang nơi khác.
Có lẽ là ảo giác, nhưng Tần Tranh rõ ràng cảm nhận được lúc nãy khi anh nhìn cô, ánh mắt đó đột nhiên trở nên lạnh băng.
Đôi mắt đen láy lại càng thâm trầm hơn, hệt như vực sâu không đáy.
Nội tâm cô có chút bất an, không lẽ, tối đêm đó cô đã làm gì đắc tội với anh sao?
Dù sao thì cô