Chương 22
chế được bật ra từng tiếng nức nở đồng thời rất muốn thét lên chói tai nhưng cô rất sợ người khác nghe thấy, chỉ có thể cắn chặt răng vùi mặt xuống ga giường, cố gắng kiềm chế để bản thân không phát ra tiếng.
Động tác ra vào của Chu Đạc thật sự rất mạnh, vòng eo thon nhỏ của cô gái thiếu chút nữa bị anh bẻ gãy, cặp mông tròn trịa của cô gái bị anh đâm tới mức đỏ bừng không ngừng run rẩy, ván giường rung lên kịch liệt, Nhiếp Thư Diêu cắn chặt ga trải giường nhưng thỉnh thoảng cô vẫn thốt ra từng tiếng nức nở khe khẽ.
"Ưm " Khoái cảm quá mức dồn dập, bụng dưới dâng lên một cảm giác chua xót, máu trong tứ chi sôi sục ồn ào, cô đau đến mức vừa khóc vừa không ngừng lắc đầu, mỗi một cú nhấp của người đàn ông này đều sâu tới mức khiến da đầu của cô run lên, cảm tưởng như linh hồn sắp rời khỏi thân xác.
Khi đạt tới cao trào, cô khóc đến mức toàn thân run lên, hoa huyệt co rút dữ dội, Chu Đạc kêu lên một tiếng, sau đó phóng toàn bộ tinh dịch vào chỗ sâu nhất bên trong cơ thể cô.
Lần này anh bắn thật sự rất nhanh.
Nhiếp Thư Diêu còn chưa kịp cảm thấy vui mừng thì đã bị người đàn ông ôm vào lòng, ngồi lên ghế.
Đó là tư thế mặt đối mặt nhưng Nhiếp Thư Diêu lại không nhìn thấy anh, cô chỉ có thể cảm nhận được phía sau lưng mình đang dựa vào cạnh bàn, cảm giác lạnh lẽo khiến cô vô thức cúi người về phía trước, sau đó cô nhận ra ngực mình đang chạm vào ngực của người đàn ông.
Vừa rồi lúc ở trên giường khi người đàn ông tiến vào bên trong cô từ phía sau, núm vú của cô không ngừng cọ vào ga trải giường đã sớm trở nên cương cứng, núm vú hồng hào nằm giữa bầu ngực trắng nõn mềm mại, giống như đóa hồng mai trong tuyết trắng, vừa nổi bật lại vừa xinh đẹp.
Ngón tay của Chu Đạc nhẹ nhàng cọ vào núm vú của cô gái, cô nhạy cảm run lên, tinh dịch màu trắng đục từ trong miệng huyệt không ngừng chảy ra, có một ít chảy xuống đùi của người đàn ông.
Cô đưa tay mò mẫm ở phía sau muốn lấy khăn giấy nhưng chợt nhớ ra trên bàn chẳng có gì cả.
Lúc này Chu Đạc lại tiếp tục tiến vào bên trong, hoàn toàn không có bất cứ dấu hiệu báo trước nào, Nhiếp Thư Diêu vừa mới đặt hai tay lên vai anh muốn đẩy anh ra xa một chút, nửa người phía trên của cô bị anh đè lên bàn, tay của anh lướt qua bụng của cô sau đó bóp chặt cổ cô.
Nhiếp Thư Diêu có chút hoảng hốt nghĩ rằng mình nhất định sẽ bị bóp cổ tới chết nhưng côn thịt đang ra vào bên trong hoa huyệt mang tới khoái cảm quá sâu, bụng dưới của cô co rút mấy cái, cô gần như không thể thở nổi, cả người run rẩy mấy cái rồi lập tức đạt tới cao trào.
Chu Đạc không những không dừng lại mà động tác ra vào của anh ngày càng trở nên hung hãn hơn, cả chiếc bàn dài màu xám phát ra âm thanh rung chuyển dữ dội, góc bàn va vào tường, cây gậy thịt của anh liên tục tiến vào bên trong miệng huyệt, bụng dưới đau nhức làm cho cô không thể chịu nổi nhanh chóng tới giới hạn.
Nhiếp Thư Diêu nghe thấy tiếng nức nở của bản thân, sau đó người đàn ông này bịt miệng cô lại, dồn hết toàn bộ sức lực tiến vào bên trong cổ tử cung của cô.
Nhiếp Thư Diêu lại bị đối phương trêu chọc