Chương 13
bóng tối.
Khi quay người lại, cậu nhìn cô một cách rất lạ lẫm và ngả ngớn.
“Vậy sau này cậu vẫn sẵn lòng giúp tớ như vậy chứ?” “...Chỉ lần này thôi.” Lòng bàn tay cô vẫn còn dinh dính.
Cậu xoay người lại, hỏi tiếp “Trong lớp cậu có để ý ai không?” “Không có.” “Phải vậy không?
Tớ thấy cậu với cậu ta khá thân thiết đấy.” “Ai cơ?” “Này, Đông Húc, tớ hỏi cậu, có phải nếu cậu có bạn trai rồi thì sẽ không quan tâm đến tớ nữa không?” “Không đâụ” “Tớ chả tin đâụ” Đến bây giờ cậu vẫn nhớ rõ mồn một chuyện đó.
Nghe cậu nói chuyện chả đâu vào đâu, Đông Húc chỉ muốn đứng dậy đi rửa tay, khi mở cửa phòng vệ sinh ra, cô mới nhận ra tay mình đã không còn sức.
“Để tớ giúp cậụ” Cô cụp mắt xuống, từ chối “Không cần đâụ” Nghe cậu nhắc về chuyện bạn trai, quan niệm nam nữ khác biệt trong cô lại trỗi dậy, ban đầu không thấy gì, giờ Đông Húc vốn chậm tiêu cũng cảm thấy việc họ vừa làm thật kỳ lạ, cả bàn tay cậu chìa ra cũng kỳ lạ nữa.
Thấy lần đầu tiên cô tránh né mình, Lục Bạc ngớ người, một cảm giác khó tả trỗi dậy.
Một tuần sau sự việc đó, Lục Bạc đã có người yêụ Một tháng sau thì đánh nhaụ Trình Cẩm “Bạn nam kia tên là Triệu Hoa, cậu biết không?” Hỏi cô có biết hay không làm gì?
Đông Húc “Bạn học cùng lớp.” Triệu Hoa có thành tích đứng đầu trong lớp, vì bị mẹ trách mắng về điểm số nên suốt mấy tháng gần đây hễ tan học là cô đi tìm cậu ấy nhờ giảng bài hộ, vì thế mà không ít lần còn từ chối lời rủ đi chơi của Lục Bạc, có khi đang nghe giảng say sưa quá, cậu đến tìm cô nói chuyện mà cô còn quên cả trả lời.
Trình Cẩm “Nghe nói là vì nợ tiền cậu ấy mà không trả.” “Vậy à.” Nợ tiền cũng không nên đánh nhau đến mức vào viện chứ.
Đông Húc chỉ thấy Lục Bạc khỏe thật.
Nhưng mà cả lớp đều gọi Lục Bạc là “anh đại”, không phải vì cậu có thể trạng khoẻ khoắn thôi, cũng không phải vì cậu giỏi đánh nhau, mà là vì cậu có vẻ ngoài thân thiện, đáng yêu, nhưng lại có sức uy hiếp rợn người không dễ bộc lộ.
Thực ra, cậu còn thâm sâu, tàn nhẫn và tối tăm hơn cô tưởng rất nhiềụ …..
Học kỳ lớp 9 của bọn họ bận rộn hơn thấy rõ, Trình Cẩm còn chạy đôn chạy đáo tham gia đủ thứ cuộc thi.
Cô rủ cậu ấy ra ngoài chơi mà lần nào cậu ấy cũng bảo mình bận.
Sau kỳ thi giữa học kỳ lớp 9 là cũng đến mùa đông, bố mẹ Trình Cẩm trở về nước làm việc cố định luôn, nhà cũng đã trang hoàng xong, Trình Cẩm phải chuyển về trung tâm thành phố sống.
Tiếng chiếc xe đến chuyển đồ kêu rầm rầm, ồn ào kinh khủng.
Bầu trời xám xịt, mưa rào rào kéo đến, nhưng ánh sáng vẫn len lỏi vào được, mưa bụi không có điểm dừng, xung quanh mờ mịt hẳn lên, thỉnh thoảng có ánh sáng nhấp nháy.
Trình Cẩm cầm một chiếc ô trong suốt, bàn tay cầm ô hiện rõ từng đốt xương, da tay trắng nõn.
Trời dần tối, mưa tuôn rơi đằng sau cậu ấy.
Tài xế tắt máy, định bụng hút điếu thuốc rồi mới lên đường, tiếng bật lửa dăm ba đồng nghe “tách” một tiếng rõ ràng, ánh lửa dìu dịu rồi lại “tách” một tiếng và biến mất trong mưa, chỉ còn lại tiếng mưa rơi rả rích.
Mặt mày cậu ấy mông lung, nhìn cô không nói gì.
Mắt cô ngấn nước.
Lúc tạm biệt nhau, cậu ấy tặng cô