Trần Cảnh Hòa nắm lấy cổ tay của Chu Y, kéo cô ra phía sau hắn, không nói một lời cần chai rượu trên bàn, trực tiếp uống hết.
Yết hầu của Trần Cảnh Hòa lên xuống liên tục, nhắm mắt lại, uống từng hớp bia đắng ngắt.
Chu Y không thể tin được nhìn Trần Cảnh Hòa, trực tiếp hất tay hắn ra, cầm lấy chai rượu đập xuống trước mặt mọi người.
Bộpnan
Tiếng vang kêu to.
Trần Cảnh Hòa đã đứng ở trước mặt cô ngay lúc cô ném chai rượu xuống đất, mảnh vỡ thủy tinh vỡ ra bay khắp nơi, rơi trúng góc bàn rồi lại rơi xuống đất, mảnh vỡ bay và người của Trần Cảnh Hòa để lại một vệt đỏ, vết cắt có một dòng máu chảy xuống.
Thân chai vỡ thành nhiều mảnh, những mảnh thủy tinh vỡ phản chiếu những màu sắc rực rỡ.
Trần Cảnh Hòa cúi đầu, trong mắt mang theo ý cười, “Chị ơi, chị đừng tức giận, tức giận thì sẽ không xinh đẹp nữa.”
“Cậu làm tôi tức chết rồi, ai quan tâm có xinh đẹp hay không nữa ” Chu Y tức giận trừng hắn, lấy điện thoại ra điên cuồng gửi tin nhắn, “Đợi đấy, tôi phải cho cậu biết điều này, nếu không tôi không mang họ Chu nữa ”
Hôm nay Chu Y dám trực tiếp đưa Trần Cảnh Hòa tới đây là vì cô đã chuẩn bị đầy đủ, hiện tại nếu xé rách mặt rồi cô cũng không cần phải tiếp tục đối xử “nhẹ nhàng” với nhóm người này nữa.
Chu Y tức giận nhìn Hạ Dao, nghiến răng nghiến lợi nghĩ cách để tý nữa bắt cậu ta phải xin lỗi Trần Cảnh Hòa.
Hạ Dao hết nhìn Chu Y lại nhìn Trần Cảnh Hòa, bây giờ cậu ta cảm thấy cực kỳ sợ hãi Với khí thế của chị gái kia, cậu ta nghĩ nếu Trần Cảnh Hòa không đứng ở trước mặt Chu Y, thì có khả năng cái chai rượu kia sẽ đập vào đầu cậu ta.
Ba mươi sáu kế, chạy là thượng sách.
Nhưng nghĩ đến số tiền kia, bắt buộc phải có.
Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, Hạ Dao ngồi dậy từ trên ghế sô pha, vẻ mặt nghiêm nghị, không chút do dự đi đến cửa phòng riêng, không nói một câu nào, chỉ để lại mấy đứa em ngồi nhìn nhaụ
Chu Y “Cứ thế mà đi sao?”
Trần Cảnh Hòa “Chắc là vậy.”
“...”
Không có chút đề phòng nào, cứ như thế mà đi luôn.
Chu Y vừa gọi một nhóm người đến để tạo khí thế cho Trần Cảnh Hòa, bây giờ lại phải nhắn tin lại cho người ta bảo không cần đến nữa. Chờ đến lúc cô nhắn tin xong trong phòng chỉ còn lại hai người. trần cảnh Hòa ngồi dựa vào sô pha, mỉm cười dịu dàng và nhìn cô không rời.
“Đừng đùa nữa.” Chu Y mở miệng nói.
“Ồ.”
“về sau nếu lại gặp phải chuyện như này, bọn họ bảo cậu làm gì thì cậu thì cậu làm theo thì cậu là đồ ngốc đó biết không hả? Phải học được cách bảo vệ mình, một nam sinh trung học như cậu rất dễ bị lừa, đến lúc đó mất cả mạng lẫn của đấy ” Chu Y đang cố gắng giảng đạo lý cho Trần Cảnh Hòa, kết quả lại phát hiện ra Trần Cảnh Hòa đang thất thần, ánh mắt không không tập trung, chỉ nhìn chằm chằm về phía trước. Cô giơ tay vẫy vẫy trước mặt của Trần cảnh Hòa, lại phát hiện ra đầu óc của cậu chậm chạp ngơ ngác đến hơn ba giây sau mới quay ra nhìn cô.
“A? Chị ơi?
Giọng nói thật em dịụ
Chu Y nhỏ giọng nói, “Tôi đang nói chuyện với cậu đó, cậu có nghe thấy không vậy?”
Trong mắt Trần cảnh Hòa tràn ngập sương mù, hắn nhìn thấy môi cô đang đóng mở, thỉnh thoảng lại chạm vào nhau, nhưng lời nói của cô lại đứt quãng, không thể hiểu được cô đang nói gì.
“Chị ơi, em nóng quá, em muốn uống nước.”
Chu Y đặt tay lên trán Trần Cảnh Hòa, nghi ngờ nói, “Cậu bị sốt sao?”
Lòng bàn tay của cô truyền đến độ ấm khiến cả người Trần cảnh Hòa có cảm giác ẩm ướt và nóng bức, như thể giây tiếp theo cả người hắn sẽ chảy nước vậy.