⬅ Trước Tiếp ➡
Rõ ràng đã nói, bình tĩnh tiếp nhận, không khóc, nhưng mà vừa nghĩ tới, cái mũi đã bắt đầu chua chua, hốc mắt lại ươn ướt.
Bạc Uyển không biết chuyện gì nhìn cô “Lừa gạt cậu? Lừa cậu chuyện gì?”
“Cả người anh ấy là giả, tất cả đều là giả. Từ lúc gặp nhau cho đến khi bắt đầu qua lại, đến bây giờ, đều là giả, là giả hết ”
Tâm trạng của cô càng ngày càng kích động, cái cổ trắng nõn mảnh khảnh như thiên nga đỏ hồng, nước mắt cứ thế tuôn ra.
Bạc Uyển ngơ ngác, hơi ngẩn người một chút rồi ôm cô vào trong ngực mình “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Cậu nói cho mình biết đi.”
Thời Noãn ôm chặt cô ấy, cuối cùng cũng không nhịn được nữa bật khóc thành tiếng, hận không thể đẩy hết tất cả nỗi sợ hãi, tủi thân, đau đớn trong khoảng thời gian này ra ngoài, khóc một lần cho nó trôi đi hết.
Đợi đến lúc cô khóc gần xong, hơi ngừng lại, sau đó mới nói hết tất cả những trải nghiệm trong khoảng thời gian này ra.
“Vậy mà hắn lại ép mình phải gả cho hắn, còn đối xử với mình như vậy, thật là, thật là quá xấu rồi.”
Chuyện này đã hoàn toàn vượt ra khỏi nhận thức của cô.
Ba mẹ Thời Noãn đều làm giáo viên, từ nhỏ cô đã là con nhà người ta, nhu thuận hiểu chuyện, thành tích ưu tú, là một học bá đủ tiêu chuẩn.
3 tuổi đã bắt đầu luyện múa, muốn trở thành một nhà vũ đạo lớn, vĩ đại nhất đất nước. Sau khi lên đại học cô càng chăm chỉ cố gắng hơn, là một tấm gương điển hình, đoạt vô số giải, được rất nhiều thầy cô yêu thích.
Cô không có trải qua, cũng chưa từng nhìn thấy mặt âm u của thế giới này, giống như ngày hôm qua vậy, cảnh tượng một đám đàn ông vây quanh một người phụ nữ, cả đời này cô cũng không bao giờ nghĩ đến cảnh tượng như vậy.
Cô cũng không tưởng tượng được, cho tới bây giờ, Bạc Yến ở thế giới này là người như thế nào.
Nhưng mà Bạc Uyển nghe xong cũng hiểu được một phần nào đó, từ nhỏ cô ấy đã lớn lên trong cái vòng này, có một số việc coi như chưa thấy qua, cũng đã nghe qua.
Cô ấy và Thời Noãn đã làm bạn thân 4 năm, cũng biết tính cách và con người của cô như thế nào, cũng có thể hiểu được phần nào nỗi sợ của cô.
“Haizz, bảo sao cậu lại bị bị dọa sợ rồi.”
“Làm sao có thể.” Thời Noãn phủ nhận nói “Sao mình lại bị dọa sợ tới mức phát sốt được.”
Bạc Uyển nhìn thấy dáng vẻ tủi thân chu môi của Thời Noãn nhịn không được bật cười.
Sau đó cô ấy suy nghĩ một chút nói “Thật ra mình với anh họ cũng không thân lắm, chỉ biết từ nhỏ anh ấy đã là một thiên tài, trí thông minh rất cao, cái gì cũng vừa học đã biết, nhưng tính tình rất lạnh lùng, cũng không chơi cùng với chúng tôi."
Năm ấy lúc mười tuổi, anh họ bị kẻ thù của ba hắn bắt cóc, lúc cứu được về, cả người không một chỗ nào lành lặn, vừa nhìn đã biết lúc đó anh họ bị tra tấn hành hạ như thế nào. Sau khi trải qua biến cố ấy, tính cách của anh họ mình càng trở nên quái gở, cả ngày tự giam mình ở trong phòng, không ra khỏi cửa.
Ngôi 3 của nam 9 là hắn, nhưng tuỳ theo cảm xúc, hoặc trong lời nói của người khác sẽ có chỗ thay đổi nha
Ba của anh họ muốn để hắn vui vẻ hơn, nên gọi anh em họ chúng mình đến chơi cùng hắn.
Nhưng đám chúng tôi cũng không dám tiếp cận hắn, rõ ràng hắn rất đẹp, giống như thiếu niên từ trong truyện tranh bước ra, nhưng cặp mắt đen như mực kia lại tràn ngập sự u ám tối tăm lạnh lẽo, làm người ta vừa nhìn đã thấy sợ.
Có một lần mình ham chơi đi đến sân sau, nghe được âm thanh kỳ lạ, tò mò đến gần nhìn.
Kết quả cậu đoán xem mình nhìn thấy cái gì, hắn đang cầm roi hung hăng quất mạnh một người đàn ông trưởng thành nằm trên mặt đất.
⬅ Trước Tiếp ➡