⬅ Trước Tiếp ➡
Trước khi bị bắt, cha cô đã vận dụng chút mối quan hệ, giúp Chu Chi Môi thay đổi danh tính ở nước M và để lại cho cô một khoản tiền.
Hiện tại Chu Chi Môi ở nước M là một cô gái gốc Á bình thường, gia cảnh tầm thường, cha mẹ đều đã mất, tên là Bonnie.
Cô không thể quay lại cuộc sống xa hoa, tiêu tiền như nước trước kia. Để tồn tại cô buộc phải vứt bỏ lòng tự trọng, quên đi thể diện. Cô từng làm phục vụ trong một nhà hàng Trung Hoa, nhưng thật không may là bà chủ quán không ưa cô, cuối cùng chọn một cô gái da nâu thay thế vị trí của cô.
Dù vậy Chu Chi Môi cũng không nản lòng, dù sao phục vụ cũng chỉ là công việc tạm bợ, cô không định làm nó mãi mãi. Chính từ bước ngoặt đó, cô buộc phải tìm việc mới, cắn răng cầm theo bản lý lịch vô tình ứng tuyển vào ERE và trở thành trợ lý thiết kế.
“Chào bạn.”
Có người lên tiếng chào khi thấy Chu Chi Môi đang chăm chú cho mèo ăn.
Thi Giai Thụy biết có lẽ mình không nên đường đột bắt chuyện, nhưng cậu đã chú ý đến cô gái này một thời gian rồi.
Chu Chi Môi nghe thấy tiếng liền quay đầu lại đầy cảnh giác, bắt gặp gương mặt châu Á.
Chàng trai có vẻ ngoài tươi sáng, cao khoảng mét tám, tóc đen cắt ngắn, đôi mắt đen trắng rõ ràng, nhìn như sinh viên đại học ở khu vực gần đó.
Cậu tự giới thiệu đúng như vẻ ngoài của mình “Hey, mình tên là Dillon, là du học sinh đến từ Trung Quốc.”
Chu Chi Môi hỏi lại “Cậu có chuyện gì à?”
Thi Giai Thụy dùng tiếng Trung hỏi tiếp “Chào bạn, bạn là người Trung Quốc phải không?” Ở nơi đất khách quê người gặp được đồng hương là điều rấttuyệt. Dù Chu Chi Môi không phải người Trung Quốc thì cậu vẫn muốn làm quen với cô.
Thấy đối phương không trả lời, Thi Giai Thụy đổi sang tiếng anh “Hàn Quốc? Nhật Bản?”
Chu Chi Môi cúi đầu đáp khẽ “Tôi là người nước M.”
Thi Giai Thụy gật đầu, nụ cười ấm áp vẫn không rời khỏi gương mặt “Mình dọn đến khu nhà single house này được mấy tháng rồi, thường xuyên thấy bạn. Mấy hôm nay mình cũng có cho hai con mèo này ăn, bạn yên tâm, chúng không bị đói đâụ”
Chu Chi Môi đáp lại “Cảm ơn.” Gương mặt cô không biểu lộ nhiều cảm xúc, không lạnh nhạt quá mức nhưng cũng chẳng thể hiện sự thân thiện. Tâm trạng cô lúc này rối bời, không có hứng thú để kết bạn.
Thi Giai Thụy tiến lại gần Chu Chi Môi, rồi cũng ngồi xổm xuống, khẽ chạm vào đầu con mèo nhỏ. Thấy vậy Chu Chi Môi lập tức đứng dậy, lùi lại một bước.
Thi Giai Thụy cảm nhận được sự cảnh giác của cô liền hỏi “Xin lỗi, sự tiếp cận của tôi khiến bạn cảm thấy khó chịu sao?”
Chu Chi Môi không tỏ rõ thái độ đồng tình hay phản đối.
Cô biết người trước mặt vẫn còn điều muốn nói.
Thi Giai Thụy nói thẳng “Chúng ta có thể làm quen không? Tôi muốn kết bạn với bạn.”
Trên gương mặt cậu là nét chân thành, không có vẻ gì là mang ý đồ xấụ
Chưa kịp để Chu Chi Môi trả lời Thi Giai Thụy đã tiếp lời “Thật ra ba tháng trước tôi đã muốn bắt chuyện rồi, nhưng cảm thấy như vậy quá đột ngột. Ngày qua ngày, mỗi lần đi ngang bạn tôi đều muốn chào một tiếng. Nhưng lần nào tôi lấy hết can đảm thì bạn cũng đã đi mất rồi.”
Chu Chi Môi có phần ngạc nhiên nhìn cậu, khó mà phân biệt được những lời kia là thật hay giả.
Bọn họ từng nhiều lần lướt qua nhau sao?
Cô h0àn toàn không có chút ấn tượng nào.
Thi Giai Thụy gãi đầu, cười ngại ngùng “Không sao đâu, nếu bây giờ bạn chưa muốn làm quen… thì lần sau tôi lại cố gắng tiếp vậy.”
Nghe vậy Chu Chi Môi khẽ cười, kết bạn thôi mà, liền nói “Tôi tên là Bonnie.”
“Chào Bonnie.” Thi Giai Thụy cười rạng rỡ như một chú chó lớn thân thiện, miệng cười đến tận mang tai “Từ nay chúng ta là bạn rồi nhé, có gì cần giúp đỡ thì cứ nói với tôi.”
⬅ Trước Tiếp ➡