Tiếp ➡

Sương mù trong khu rừng buổi sáng rất dày.
Không khí ẩm lạnh, là khoảnh khắc mát mẻ hiếm hoi nhất trong một ngày hè oi ả.
Thế nhưng Kỳ Đường lại đang bịt chặt miệng, co người run rẩy sau thân cây.
Mồ hôi lạnh thấm ra từ sau lưng, làm ướt sũng cả chiếc váy.
Vẻ sợ hãi hiện rõ trong đôi mắt xinh đẹp của cô, hàng mi cong vút run lên dữ dội, sắc máu như lớp men sứ bị lột dần, từng chút một biến mất khỏi gương mặt trắng ngần.
Cô đang tận mắt chứng kiến...
một hiện trường giết người.
Cách đó không xa, một người đàn ông trung niên chừng bốn mươi tuổi, gương mặt rất đỗi bình thường, đang quỳ rạp dưới đất.
Kỳ Đường nhận ra ông ta, đó là tài xế lái chiếc xe buýt được thuê để chở bọn họ đi chơi hôm nay.
Nhưng dáng vẻ lúc này của ông ta chỉ có thể dùng hai chữ kinh hoàng để hình dung.
Tròng mắt đen trợn ngược, gần như biến mất trong hốc mắt.
Miệng há to một cách quái dị, cổ họng tím tái lộ rõ mồn một.
Làn da xám ngoét, trông chẳng khác nào một cái xác đã chết từ lâụ Trước mặt ông ta là một bóng người cao gầy đứng thẳng.
Không...
hoặc rất khó để gọi đó là “người”.
Hơi thở của Kỳ Đường nhẹ đến mức tưởng chừng sắp ngừng lại.
Hai hàm răng cắn chặt khiến cả cằm tê dại.
Tim đập dồn dập đến nỗi ù cả tai, như thể có hàng chục con ve sầu cùng lúc gào rú trong đầụ Ánh mắt cô chết lặng, dán chặt vào đôi bốt kia.
Một đôi bốt đen, ôm lấy cẳng chân thon dài.
Tầm nhìn chậm rãi lướt lên, bắp đùi thẳng tắp, vòng eo khỏe khoắn, thắt lưng gọn gàng...Những sợi tóc trắng bán trong suốt phản chiếu ánh sáng, trông như băng tuyết chưa kịp tan.
Bất chợt, cô chạm phải một đôi mắt.
Khoảnh khắc ấy, mọi từ ngữ vốn dùng để miêu tả con người đều tan biến khỏi đầu cô.
Năm giác quan như bị một bàn tay vô hình nghiền nát, ném thẳng từ thế giới ba chiều sang một không gian hoàn toàn xa lạ.
Cô không còn hiểu nổi mình đang nhìn thấy thứ gì.
Giữa tiếng ù vang đột ngột trong não, bản năng sinh tồn trỗi dậy.
Kỳ Đường không kịp nghĩ ngợi, quay người cắm đầu bỏ chạy.
Khu rừng này nằm sâu trong vùng ngoại ô hoang vắng, cành khô mọc ngang dọc trên mặt đất.
Đôi chân trắng nõn của cô gái bị cào xé đến bê bết máụ Lá khô và cành gãy bị giẫm nát dưới chân, phát ra những tiếng sột soạt hỗn loạn.
Nhưng Kỳ Đường không dám dừng lại, chỉ biết liều mạng chạy về phía có người, có ánh sáng.
Không ra được...
Kỳ lạ thật, nơi này...
hình như đã từng chạy qua rồi?
Càng hoảng loạn, tầm nhìn càng đảo lộn.
Bỗng nhiên, cô hụt chân, rơi thẳng xuống một vũng nước.
Không biết bơi, ngay khoảnh khắc rơi xuống, Kỳ Đường đã sặc liền mấy ngụm nước ao tanh lạnh.
Dòng nước lạnh buốt tràn vào mũi, dâng lên cảm giác nghẹt thở dữ dội.
Cô điên cuồng vùng vẫy, không muốn chết như thế này.
Nhưng tiếng ho khan và kêu cứu đều bị rừng cây nuốt chửng.
Chỉ còn làn nước lạnh lẽo, chậm rãi dâng qua chóp mũi, vành tai...
“Kỳ Đường ” Một bàn tay chộp lấy cô, kéo mạnh khỏi mặt nước.
Rồi thêm nhiều bàn tay khác vươn tới, vội vã nâng cô lên bờ.
Kỳ Đường ngã vật xuống đất, ho sặc sụa, nôn ra từng ngụm nước ao lẫn bèo tấm.
Mái tóc dài rối bù dính chặt vào chiếc áo khoác len ướt sũng, trông vừa thảm hại vừa đáng thương.
Thi Linh Âm đỡ cô ngồi


Tiếp ➡