Chương 15
Đường như chảy ngược.
Tay chân cô lạnh buốt, toàn thân đông cứng.
Bóng người trước mặt phát ra những tiếng kẽo kẹt, rơi xuống từng mảnh vụn, chậm rãi xoay người lại.
Sự thật chứng minh rằng tiềm năng của con người là vô hạn.
Ngay khoảnh khắc nữ quỷ lao tới, chẳng biết sức lực từ đâu ra, Kỳ Đường chống mạnh lên bệ cửa sổ, lật người nhảy ra ngoài.
Bên ngoài cửa sổ trống rỗng, chỉ có một mái hiên dài cực hẹp, hẹp đến mức chỉ vừa đủ đặt mũi chân xuống.
Trời đổ mưa rồi.
Đêm hè mưa lớn luôn ập đến bất ngờ.
Trong tiếng sấm ì ầm và những tia chớp xé toạc bầu trời, cơn mưa lạnh dữ dội như roi quất thẳng vào người cô, khiến tầm nhìn trở nên mờ mịt.
Kỳ Đường cúi nhìn xuống.
Độ cao khiến đầu óc cô choáng váng, nhảy xuống chắc chắn sẽ trẹo chân.
Cô chỉ có thể giữ lấy cánh tay đã tê dại, bám sát tường, từng chút từng chút một dịch sang bên phải.
Bên phải có một căn phòng.
Chủ phòng vẫn chưa ngủ, ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ khung cửa sổ.
Kỳ Đường cố giữ thăng bằng, lại ngoái đầu nhìn về phía saụ Một cái bóng cháy đen thò cổ ra từ cửa sổ phòng chứa đồ.
Cái cổ đó càng lúc càng vươn dài, càng lúc càng dài, như một con lươn bò dọc theo bức tường, hướng thẳng về phía cô...
Vào khoảnh khắc cuối cùng, Kỳ Đường đã nhảy được vào trong cửa sổ.
Toàn thân cô ướt sũng, trông vô cùng thảm hại, lúc ngã vào trong thậm chí còn sặc cả nuóc mưa, đổi lại là ai gặp cảnh này cũng sẽ giật mình.
Thế nhưng chủ nhân căn phòng lại không hề tỏ ra dao động.
Kỳ Đường lau nước mưa trên mặt, ngẩng đầu lên trong dáng vẻ chật vật “Xin lỗi, tôi...” Khi nhìn rõ người trước mặt, sắc mặt cô lập tức trắng bệch.
Đây là...phòng của Thẩm Vọng.
Không khí trong phòng nặng nề suốt mấy giây.
Cuối cùng, Kỳ Đường mới khô khốc nặn ra được vài chữ “Ha ha...
trùng hợp ghê, cậu cũng chưa ngủ à?” Thẩm Vọng chỉ liếc cô một cái khi cô rơi vào phòng, rồi cúi đầu tiếp tục chơi game, như thể trong phòng hoàn toàn không có sự tồn tại của cô.
Bản nhạc nền vui tai mà quái dị vang lên quen đến lạ.
Khoan đã...
game?
Kỳ Đường nhìn kỹ lại, quả nhiên là chiếc máy chơi game cô đã lén lấy đi.
Cả chiếc băng đô cũng ở đó, chỉ là kết cục của nó thê thảm hơn nhiều, bị quẳng thẳng vào thùng rác.
Xong rồi.
Trong đầu Kỳ Đường chỉ còn lại đúng một suy nghĩ.
Thẩm Vọng biết cô là người lấy đồ rồi.
Trong nháy mắt, cô không còn thấy lạnh nữa, chân cũng chẳng mềm ra nữa.
Cô bật dậy khỏi sàn gần như theo phản xạ.
“Muộn thế này rồi, tôi không làm phiền cậu nữa ha ha ha ha...
tôi đi trước đây.” Cô bước vội ra cửa, nhưng vì lòng bàn tay bị trơn ướt, cái then cửa bị khóa trong cứ xoay mãi không mở được.
Càng không mở được, cô càng hoảng, tay run đến mức không kiểm soát nổi.
“Tôi đã nói là cho cậu đi chưa?” Giọng nói lạnh nhạt, không gợn sóng vang lên từ phía saụ Kỳ Đường cứng người, từng chút một quay lại, lưng dán chặt vào cánh cửa, hơi thở bị ép xuống mức thấp nhất.
Trước mặt là quỷ, sau lưng cũng là quỷ.
Chẳng lẽ số mệnh đã định, cô không sống nổi qua đêm nay?
Thẩm Vọng nhìn cô hai giây, giơ chiếc máy chơi game trong tay lên “Qua màn này kiểu gì?” Kỳ Đường “...
Hả?” Trên màn hình, bộ xương nhỏ nhảy lên hai nhịp, rồi rơi thẳng