⬅ Trước Tiếp ➡

mũi.
Cô cố gắng mở mắt, trong gương phản chiếu một bóng quỷ đen kịt đứng ngay sau lưng mình, thân mật áp gò má máu me be bét của nó sát vào má cô.
Nó ghé sát tai cô, thì thầm bằng giọng ma quái khiến người ta rợn cả tóc gáy “Thật hay Thách...?” Trời sắp sáng.
Chân trời loang ra một vệt sáng xám xanh nhàn nhạt.
Buổi sớm mùa hè sương mù dày đặc, đứng từ bãi cỏ trống trước biệt thự nhìn ra xa, có thể thấy sông Ninh Giang mờ ảo trong làn sương, xe cộ trên cầu vượt sông qua lại không ngớt.
Thẩm Vọng gập máy tính lại, định ra về thì Kỳ Đường người đã ở trong nhà vệ sinh rất lâu, cuối cùng cũng bước ra.
Cô im lặng đến mức khác thường.
Gương mặt không hiểu vì sao lại đỏ bừng hơn trước.
“Tôi về đây.” Thẩm Vọng nói, khoác túi máy tính lên vai.
Khi lướt qua trước mặt Kỳ Đường, bỗng cô đưa tay nắm lấy vạt áo anh.
“Hửm?” Kỳ Đường không nói gì, từng bước áp sát.
Thẩm Vọng theo bản năng lùi lại, cho đến khi lưng chạm vào chân giường, mà Kỳ Đường lại to gan lớn mật đẩy anh một cái.
Thẩm Vọng ngồi trên giường, nhíu mày “Làm gì vậy?” Kỳ Đường nhắm chặt mắt lại, dứt khoát quỳ xuống trước mặt anh, đưa tay kéo khóa quần anh.
Sắc mặt Thẩm Vọng lập tức thay đổi.
Bất kể có phải con người hay không, bất kỳ sinh vật giống đực nào đột nhiên tấn công vào chỗ hiểm, chỉ sợ đều không thể giữ được bình tĩnh.
Đầu ngón tay Kỳ Đường đã chạm vào thứ đang ẩn mình bên trong lớp vải đen.
Ngay khoảnh khắc ấy, gương mặt cô bị người ta bóp chặt, buộc phải ngẩng lên.
Sắc mặt Thẩm Vọng u ám đến đáng sợ.
“Kỳ Đường, cậu muốn chết à?” Quả thật, lúc này Kỳ Đường rất muốn chết, trời đất như sụp đổ trước mắt.
Thực tế đã chứng minh, bất kể chọn Thật hay Thách, cái trò quái quỷ này cũng chẳng để cô yên.
Lẽ ra, từ chuyện của Thi Linh Âm, cô đã phải cảnh giác, đám quỷ này là một lũ có sở thích ác độc, nếu không thì đã chẳng đưa ra một yêu cầu đê tiện đến vậy.
Cô phải khẩu giao cho Thẩm Vọng đến khi anh bắn mới thôi.
Coi như cô vì mạng sống mà chuyện gì cũng làm được, nhưng đối tượng lại là Thẩm Vọng.
Mới chưa đầy nửa tiếng trước, cô còn nước mắt lưng tròng, giơ tay thề với trời rằng sẽ không còn dám mơ tưởng anh, không lén chụp ảnh anh, không ôm những ý nghĩ bậy bạ về anh nữa.
Vậy mà chưa kịp ráo nước mắt, lời thề đã tan thành mây khói, khiến độ tin cậy vốn đã lung lay của cô hoàn toàn rơi xuống đáy vực trong lòng đối phương Những ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng siết chặt má cô, bóp đến mức gương mặt nhỏ nhắn méo đi, không thể cử động được.
Lực rất mạnh, mặt cô đau nhói.
Trong đầu Kỳ Đường vụt qua chuỗi xui xẻo của mình trượt chân trong nhà tắm, xuyên vào tiểu thuyết kinh dị, hoảng loạn sinh tồn từng bước, hết tai nạn này đến tai nạn khác...
mà cô còn đang sốt nữa chứ.
Nước mắt như chuỗi ngọc đứt dây, lập túc tuôn ra Nhiệt độ từ nước mắt của con người hoàn toàn trái ngược với nhiệt độ cơ thể lạnh lẽo trên người anh.
Dường như nghĩ tới điều gì đó, Thẩm Vọng nới lỏng tay một chút.
“Trò chơi đã tìm tới cậu rồi?” Được thả lỏng, Kỳ Đường gắng sức gật đầụ “Yêu cầu là gì?
Nhìn là biết cậu không chọn thật lòng.” Kỳ Đường nói ra sự thật, không giấu giếm.
Lần đầu tiên,


⬅ Trước Tiếp ➡