⬅ Trước Tiếp ➡

anh sẽ đâm vào nơi sâu nhất, dươ.ng vật vừa dài vừa to, gò má nhỏ nhắn của Kỳ Đường không chứa nổi, nhưng anh vẫn cứ tiến vào, chạm đến cổ họng yếu ớt khiến cô không kìm được mà nôn khan.
Trán cô rịn mồ hôi, quai hàm cũng mỏi nhừ, trong lòng thầm nghĩ Đây là thể lực của loài phi nhân loại sao?
Sau này mà có bạn gái, cô gái đó thảm thật rồi.
“Chậm, chậm một chút, ư...” Cơ thể Kỳ Đường mềm nhũn không đứng vững, hai tay phải vịn vào đùi anh để lấy sức.
Anh túm tóc cô, nhanh chóng thúc vào mấy chục lần, cuối cùng cũng không rút ra mà bắn thẳng vào miệng Kỳ Đường.
Bắn quá sâu, chỉ một chút sơ sẩy, Kỳ Đường đã ực một tiếng nuốt xuống.
...
Cứu mạng với.
Cô không muốn như thế đâu Như vậy chẳng phải càng giống biến thái hơn sao Kỳ Đường ngẩng đầu lên.
Làn da vốn lạnh lẽo trắng bệch của anh nay lại ửng lên một vệt đỏ hiếm thấy, khiến anh trông có sức sống hơn nhiềụ Giọng nói của anh có chút khàn khàn “Đây là chuyện mà con người thích làm à?” ...
Buổi chiều, Kỳ Đường bị triệu tập đến sở cảnh sát.
Nền tảng cho thuê biệt thự đã bị niêm phong, vụ án tử vong của hai chị em vẫn đang được điều tra, tất cả thành viên của Câu lạc bộ Linh dị đều bị triệu tập một lượt.
Lúc cô đến, vừa hay trông thấy Thẩm Vọng từ phòng thẩm vấn bước ra.
Buổi sáng cô đã xin nghỉ, nhưng Thẩm Vọng có lẽ đã đến trường, anh đang mặc đồng phục của trường Thất Trung, áo sơ mi và áo khoác vest được là phẳng phiu, kết hợp với khuôn mặt đẹp trai lạnh lùng đó, trông như vừa bước ra từ một bộ truyện tranh thiếu nữ.
Cô niềm nở chào hỏi.
Nhưng Thẩm Vọng không thèm nhìn cô, đeo cặp lên rồi rời đi.
Vẫn là dáng vẻ lạnh như băng này...
Nhưng bây giờ Kỳ Đường đã quen rồi, đối phương không có sát ý với cô đã là may mắn lắm rồi.
Lúc cô đi đăng ký tên, nghe thấy hai nhân viên phía sau đang nhỏ giọng trò chuyện.
Một người nói “Đó là cậu chủ nhà họ Thẩm à?” Kỳ Đường tò mò vểnh tai lên nghe.
“Chị biết à?” “Nổi tiếng lắm đấy, còn từng lên cả tin tức xã hội, chính là mẹ của cậu ấy...” “Ồ ồ, chị nói vậy tôi cũng nhớ ra rồi ” Kỳ Đường còn muốn nghe tiếp, thì một cảnh sát trẻ bước ra từ phòng thẩm vấn, cười nói “Đang giờ làm việc mà các chị đã tán gẫu rồi đấy à?” Các nữ nhân viên lè lưỡi, không nói nữa.
Người cảnh sát bước ra Kỳ Đường có quen, chính là cảnh sát Giang Ngưng đã đưa cô đến bệnh viện hôm đó.
“Anh lại không mặc cảnh phục à.” Kỳ Đường đi theo anh ta vào phòng thẩm vấn, tò mò hỏi.
“Bộ phận của chúng tôi hơi đặc thù, quy định cũng không nghiêm ngặt lắm.” Giang Ngưng cười.
Đến phòng thẩm vấn, anh ta hỏi cô muốn uống gì, Kỳ Đường nói nước lọc là được, nhưng Giang Ngưng lại mang cho cô một ly vanilla latte vào “Vừa mời mọi người uống cà phê, tiện thể gọi cho cô một ly, không biết khẩu vị của cô thế nào, nhưng các cô bé tầm tuổi cô thường thích mấy thứ ngọt ngọt này đúng không?” Kỳ Đường vội đứng dậy nhận lấy ly cà phê, cảm ơn anh ta.
“Đúng rồi, tiền thuốc men...” Cô nhớ ra chuyện này liền muốn chuyển tiền thuốc men cho anh ta.
Kỳ Đường thuộc tuýp người nợ ai bất cứ thứ gì cũng sẽ canh cánh trong lòng, tin nhắn trước đây cô gửi cũng nói muốn chuyển


⬅ Trước Tiếp ➡