Chương 5
cô gái xinh đẹp, mà Kỳ Đường cũng vậy.
Hai cô gái xinh đẹp đứng cạnh nhau, cho dù bản thân không so đo, cũng khó tránh khỏi việc bị người khác mang ra so sánh.
Nguyên chủ tuy biến thái và si mê, nhưng cả ngoại hình lẫn gia thế đều nổi bật.
Không ít nam sinh từng muốn mập mờ với cô, trong đó có cả bạn trai lăng nhăng của Thi Linh Âm.
“Cần bằng chứng à?” Thi Linh Âm cười khẩy.
“Ai chẳng biết là cậụ Cậu vốn dĩ đã là kẻ không bình thường rồi.” Kỳ Đường lắc đầu “Không phải tôi lấy.” Đôi mắt to xinh đẹp của cô khi nhìn người từ dưới lên, mang theo vẻ thành khẩn đến mức đáng thương.
Nhưng sắc mặt Thi Linh Âm lại trở nên kỳ quái, đưa tay sờ sờ mặt mình, đứng dậy bước xuống xe, lẩm bẩm “Lần này lại không tát tôi một cái...” Kỳ Đường “......” Cô...
có phải kiểu người này không?
Không phải mà...
Vừa thấy Thi Linh Âm xuống xe, Kỳ Đường lập tức cúi đầu lục lọi chiếc túi xách nhỏ mang theo bên người.
Vì lần này phải ở lại biệt thự ba ngày, ai nấy đều mang hành lý.
Chiếc balo hàng hiệu đang thịnh hành này không đựng nhiều đồ, nhưng món nào món nấy đều đắt tiền.
Mùi nước hoa cao cấp thoang thoảng phả ra.
Bên trong là kính râm và khuyên tai giá trị lớn được vứt tùy tiện, thêm vài món lặt vặt như khăn giấy, thuốc chống muỗi.
Giữa đống đồ đạc mang đậm dấu ấn con gái ấy, có hai thứ hoàn toàn lạc quẻ Một chiếc băng cổ tay thể thao màu đen, trên đó thêu logo trắng của thương hiệụ Và một máy chơi game cầm tay đang ở trạng thái tắt màn hình.
Rõ ràng, cả hai đều không thuộc về Kỳ Đường.
Chiếc băng cổ tay lớn hơn cổ tay cô rất nhiều, còn phảng phất một mùi hương nhàn nhạt...nhưng lại rất dễ chịụ..
Đến khi hoàn hồn lại, Kỳ Đường mới phát hiện mình đang như một kẻ biến thái, cúi sát mũi vào đó hít sâụ Cô vẫn bị bản năng của nguyên chủ chi phối.
Cô giật mình, vội vàng rút tay lại.
Đúng lúc này, phía sau vang lên tiếng bước chân.
Kỳ Đường hốt hoảng nhét cả máy chơi game lẫn băng cổ tay xuống đáy balo, hai tay đè chặt túi, xoay người lại.
“Đã nói là không liên quan đến tôi ” Cô vội vàng thanh minh, nhưng ngay khoảnh khắc nhìn rõ người đối diện, biểu cảm liền đóng băng tại chỗ, như bị quét một lớp keo cứng ngắc.
Chiếc xe buýt hỏng hóc đỗ bên đường.
Ngoài cửa sổ là tán cây mùa hạ xanh rì, ánh nắng bị lá cây xé nhỏ thành những đốm sáng lốm đốm, rơi lên những ngón chân trắng mịn trong đôi dép của Kỳ Đường và cũng rơi lên đôi bốt đen đối diện.
Ở đây...chỉ có anh và cô.
“Kỳ Đường.” Thẩm Vọng cúi sát lại.
Đôi tay trắng lạnh, các khớp xương rõ ràng của anh đặt lên hai bên tay vịn ghế cô, lực rất nhẹ, rất chậm.
Tim Kỳ Đường như bị một bàn tay vô hình bóp chặt, không nhanh không mạnh, mà siết từng chút một.
“Cậu có thấy đồ tôi bị mất không?” Anh hỏi.
Đó là một gương mặt hoàn hảo đến mức không thể soi ra khuyết điểm, kể cả ở khoảng cách gần như vậy.
Đường nét tinh tế, màu mắt nhạt, một sắc nâu hạt dẻ nhàn nhạt.
Hàng mi dày đến mức sắc sảo.
Mùi hương trên người anh giống như bạc hà mát lạnh pha lẫn mùi xà phòng sạch sẽ, y hệt mùi trên chiếc băng cổ tay kia.
Nếu là nguyên chủ, được tiếp cận gần thế này không biết sẽ vui sướng đến mức nào.
Nhưng Kỳ Đường thì khác.