Chương 8
mải mê suy nghĩ tìm manh mối, bỗng nhiên trong phòng tắm vang lên tiếng nước chảy.
Kỳ Đường sững sờ một chút, rồi ngay lập tức cảm thấy rùng mình.
Cô ở một mình.
Vậy thì ai đang tắm trong phòng tắm của cô?
Cô run rẩy ngồi dậy, lục trong balo mang theo chiếc dùi điện chống sói nhỏ gọn, rồi dè dặt bước về phía phòng tắm.
Trong phòng tắm khô ráo, chiếc vòi sen kiểu cũ mang phong cách thế kỷ trước lặng lẽ treo trên tường, thế nhưng trong phòng vẫn có tiếng nước chảy.
Kỳ Đường nghiêng đầu lắng nghe một lúc, rồi nhận ra âm thanh ấy không phải từ phòng mình, mà từ phòng bên cạnh truyền sang.
Phòng bên cạnh cô là ...Thẩm Vọng.
Khụ...
biệt thự này cũng đã cũ, cách âm kém là chuyện bình thường.
Kỳ Đường phát hiện gương trong phòng tắm phủ một lớp hơi nước mờ mịt.
Cô tiện tay lau đi, nhưng ngay khoảnh khắc ấy, trong gương lại hiện lên cảnh tượng của phòng tắm đối diện, khiến cô sững người.
Đây là một tấm gương một chiềụ Cô có thể nhìn sang bên kia, nhưng bên kia lại không nhìn thấy cô.
Nước nóng rơi xuống nền gạch, bắn tung lớp sương mịn.
Hơi nước bốc lên phủ kín mặt gương.
Trong gương, mái tóc của chàng trai rủ xuống, đọng từng giọt nước, men theo chiếc cổ trắng lạnh lẽo chảy xuống, tụ lại nơi hõm xương bả vai thành một vũng nước nhỏ.
Khi vũng nước tràn ra, dòng nước trong veo lại theo xương quai xanh trượt xuống, men theo lớp cơ mỏng đẹp mắt, lướt qua đường nhân ngư, tiếp tục chảy về phía...
Kỳ Đường nuốt nước bọt ừng ực.
Ánh nhìn của cô bất giác trượt xuống thấp.
Đúng lúc ấy, Thẩm Vọng bước lại gần.
Kỳ Đường ở bên này gương theo phản xạ lùi lại nửa bước.
Gương mặt thanh tú của anh không chút biểu cảm, bàn tay thon dài với những khớp xương rõ nét áp lên mặt kính phủ đầy hơi nước, rồi khẽ thở ra một hơi.
Ngay khoảnh khắc đó, anh trông giống một con quỷ hơn bao giờ hết.
Một con quỷ xinh đẹp, ướt sũng, như vừa bò ra khỏi bể nước lúc nửa đêm.
Kỳ Đường gần như hoảng loạn, vội vàng lùi ra khỏi phòng tắm.
Cô đứng bên ngoài, chịu đựng tiếng nước tí tách vọng ra từ phòng tắm suốt mấy giây, mãi đến khi căn phòng bên cạnh hoàn toàn im lặng.
Kỳ Đường lục túi xách, lấy ra hai món đồ một chiếc băng đô cổ tay và một máy chơi game.
Chiếc máy này thuộc thương hiệu nổi tiếng toàn cầu, từng phát hành vô số tựa game kinh điển, người hâm mộ trải khắp thế giới.
Còn chiếc trước mắt, trông như mẫu mới nhất vừa ra mắt năm nay.
Quỷ cũng chơi game sao?
Nghĩ vậy, cô nhấn nút khởi động.
Một bộ xương nhỏ nhảy bật lên màn hình, Kỳ Đường sững người trong chốc lát, rồi nhạc mở đầu vang lên, những âm thanh leng keng vui tai, nhưng lại phảng phất vài phần quái dị.
Đây là một trò chơi phiêu lưu dạng pixel, màn hình phẳng.
Ban đầu cô cứ ngỡ là mô típ cũ dũng sĩ đánh bại ma vương.
Thế nhưng nhân vật mà người chơi điều khiển lại là một bộ xương bé nhỏ ở đầu câu chuyện, mang nhiệm vụ...
cứu ma vương khỏi tay dũng sĩ.
Quỷ...
cũng biết chơi game sao?
Kỳ Đường cảm thấy hơi khó hiểụ Cô làm quen với thao tác, vượt qua màn chơi đang bị kẹt, rồi cắm sạc cho máy.
Căn biệt thự được xây từ thế kỷ trước đã xuống cấp khá nhiềụ Trong lúc ngồi xổm bên ổ điện, cô phát hiện lớp giấy dán tường gần đó đã bong tróc.
Kỳ Đường dùng tay cạy thử, xé ra một