Chương 8
nghe thấy tên người anh em tốt của mình thì lông mày cũng khẽ giật "Vậy cậu định nói đó là lỗi tại Minh Âm hay sao?" Phương Mỹ Đình còn chưa kịp trả lời thì đã nghe thấy Chung Minh Âm lên tiếng bằng chất giọng khàn khàn như đang trong thời kỳ vỡ giọng nhưng lại khiến người ta không thể xem nhẹ "A Lương, đi thôi." Tuy tiếng nói phát ra từ chiếc bàn ở cuối lớp nhưng dường như giọng nói ấy lại có thể xuyên qua cả phòng học khiến những tiếng ồn ào lập tức lắng xuống.
Chung Minh Âm nhảy xuống khỏi bàn học.
Cậu ta có ngoại hình rất nổi bật.
Trong một nhóm thiếu niên mười ba tuổi còn chưa phát triển hết thì cậu ta vẫn khiến người ta nhìn ra được nét đẹp trời phú, mày kiếm mắt sáng.
Thành tích học tập và thể thao của Chung Minh Âm cũng khá tốt, tuy không xuất sắc hẳn nhưng cũng đủ khiến nhiều bạn nữ si mê không ngớt.
Nếu Lâm Ngọc Phong là cục bột thân thiện nhất lớp thì Chung Minh Âm lại như một vị vua sói kiêu ngạo nhất.
Chung Minh Âm thu dọn sách vở xong, liếc sang nhìn Lâm Ngọc Phong đang uể oải nằm rạp trên bàn rồi khoanh tay trước ngực, cười trêu "Lạc Lạc nóng tính lắm nhỉ, vất cả cho cậu rồi.
Em ấy là vậy đó." Hàng lông mi của Lâm Ngọc Phong càng rung dữ dội hơn.
Không nhận được phản hồi, Chung Minh Âm cũng chẳng bận tâm mà vừa xoay quả bóng rổ trong tay vừa nghênh ngang rời đi cùng Trì Thiên Lương.
Đợi cậu ta đi khuất, Lâm Ngọc Phong mới từ tốn ngồi dậy khỏi bàn.
"Tiểu Ngọc " Phương Mỹ Đình gọi cậu lại rồi lấy ra một hộp trà chanh "Ngày mai đưa cái này cho Dương Lạc Lạc hộ tớ nha." Lâm Ngọc Phong khẽ gật đầu rồi bước từng bước ngắn, uể oải xuống cầu thang đi tìm tài xế của mình.
Kết quả không tìm thấy xe nhà mình mà lại nhìn thấy Chung Minh Âm bị một chị khóa trên chặn lại ở dưới tầng.
Chị gái đó kéo tay của cậu ta, dường như còn đang nói gì đó nhưng chưa nói được mấy câu thì đã bị Dương Lạc Lạc từ đâu lao đến cắt ngang.
Đây là lần đầu tiên Lâm Ngọc Phong nhìn thấy Dương Lạc Lạc tức giận bảo vệ lãnh thổ như thế.
Cô bé giận đến mức tóc dựng cả lên, hai mắt trợn tròn, trông như một con thú nhỏ đang nhe nanh giương vuốt để bảo vệ thức ăn của mình, như là sắp lao vào đánh người vậy.
Sắc mặt của cô chị khóa trên càng lúc càng khó coi, sau cùng vẫn là Chung Minh Âm mất kiên nhẫn mà nói gì đó thì lúc này Dương Lạc Lạc mới chịu dừng lại.
Sau khi dịu xuống, Dương Lạc Lạc lập tức giống như một chú cừu ngoan ngoãn, nhìn về phía Chung Minh Âm với ánh mắt lo lắng.
Trì Thiên Lương ở bên cạnh bước tới hòa giải, cô chị khóa trên và đám học sinh đang đứng hóng chuyện cũng dần dần giải tán.
Chung Minh Âm là người đầu tiên lên xe nhà mình trước, Trì Thiên Lương cũng theo sau, còn Dương Lạc Lạc thì cứ níu chặt lấy vạt váy đồng phục và nhìn theo đầy mong chờ.
Cuối cùng Trì Thiên Lương vẫn vẫy tay tạm biệt cô bé, còn Chung Minh Âm thì từ lúc lên xe xe đến lúc rời đi đều không bước ra lần nào nữa.
Dương Lạc Lạc cứ đứng nhìn theo chiếc xe rời đi như vậy, mãi đến khi chiếc xe khuất hẳn thì mới đeo ba lô lên rồi quay người lại và trông thấy một cục bột to đùng đang đứng đó sau khi đám đông đã giải tán "Nhóc mập?" Lâm Ngọc Phong giật bắn mình "Tớ, tớ