⬅ Trước Tiếp ➡
Rbăm vốn định chọn bạn đời, chỉ còn cử hành nghi thức là xong, nhưng vì phải sinh đời sau mạnh mẽ cho tộc, đành nén đau bỏ thứ yêu thích mà chọn cô, còn cô lại không thể nào phản đối, vì sinh tồn mà phải gật đầu chấp nhận.
Nên cô và Rbăm se duyên không đến mức là căm ghét nhưng cũng chưa phải là người yêu.
Rbăm đối với cô có thể nói là chăm sóc, nhưng không phải yêu thương, đến tối, trong chuyện này hắn lại trở nên đặc biệt thô lỗ, không biết hắn vốn là người như thế, hay trong lòng có oán hận mà mượn chuyện này để trút ra.
Đọc truyện ngôn tình tổng tài giúp bạn hiểu thêm về tính cách của những anh chàng có tài. Họ thường thông minh, quyết đoán và đầy trách nhiệm, mang lại cái nhìn sâu sắc về mẫu người lãnh đạo lý tưởng. đọc truyện Full cùng ha ha truyện
Dường như bất mãn Thiên Yến thất thần, Rbăm rút ra, lật cô xoay lại, để cô quỳ sấp trên giường, từ phía sau hung hăng tiến vào, hai tay lòn ra bộ ngực đẫy đà trắng muốt của cô xoa nắn.
“A…A…” Thiên Yến ánh mắt mê ly, hai tay vô thức nắm chặt da thú dưới người, nửa thân dưới bất giác co rút chặt.
“Ư… Chặt quá… Đâm lâu vậy rồi vẫn không rộng, cô nhỏ vậy sao sinh con, cô muốn bóp chết con của tôi à! Hay là tôi chưa đủ nỗ lực, phải đâm nhiều hơn mới rộng ra được.” Rbăm vừa ngậm vành tai cô, vừa nghi hoặc hỏi. Thân dưới lại đâm sâu hơn một chút.
“Đừng… Rbăm… Đừng, nhẹ, nhẹ chút.” Phải đâm nhiều hơn sao? Cô sẽ chết mất, Thiên Yến bị hắn doạ sợ đến mức hoảng loạn lắc đầu, nước mắt cũng chảy xuống.
Không biết bao lâu, đến cả sức rên rỉ Thiên Yến cũng không còn, yếu ớt bị hắn đè dưới người rên khe khẽ. Rbăm càng làm càng mạnh, lật cô lại lần nữa, lót tấm đệm dưới lưng cho hắn dễ dàng ra vào.
Chậm rãi rút ra ngoài, khi chỉ còn lại phần đầu, thì xông mạnh vào. Cảm thấy cô vì hắn xông vào mà run rẩy còn vô thức kẹp chặt, vật cứng bị cô ép cực kì sảng khoái, động tác thân dưới càng lúc càng mạnh, từng lần va chạm như muốn làm cô tan rã.
Thiên Yến bị hắn làm không biết ra bao nhiêu lần, hắn cũng bắn hai lần, nhưng không chịu rút ra. Thấy bụng cô vì tràn đầy chất lỏng và vật của hắn mà gồ lên, bàn tay hắn ác ý đè lên trên.
Chỗ đó của hắn quá mức to lớn, khi vào hết tận gốc Thiên Yến vốn đã căng trướng khó chịu, huống chi còn bị hắn xuất tới hai lần, toàn bộ đều bị hắn giữ lại không chảy ra ngoài giọt nào. Tay hắn còn kìm ở bên trên, vật to nóng lại không ngừng chen chúc bên trong. Thiên Yến cảm thấy tử cung mình sắp căng vỡ, không nhịn được nữa oà khóc, hai bắp chân trắng nõn giãy dụa lung tung.
“Đau quá… Bụng đau quá… Rbăm… Xin anh… Xin anh…” Thiên Yến nước mắt ràn rụa, không ngừng co thắt, đứt quãng cầu xin hắn.
“Ưh…” Rbăm bị cô bóp lại, eo run lên, gầm nhẹ một tiếng, lại một lần nữa vùi mình thật sâu, chất lỏng nóng rực mạnh mẽ phun ra, cô vừa khóc vừa run rẩy, bị khoái lạc và thống khổ tra tấn mà hôn mê bất tỉnh.

⬅ Trước Tiếp ➡