⬅ Trước Tiếp ➡
Thực vật ở đây dù ở thế giới cũ cô chưa từng thấy bao giờ, nhưng phần lớn vẫn thấy rồi, cô muốn tìm xem có hạt thóc, hạt bông không, có được đủ loại hạt giống thì đến mùa đông dù không thể ra ngoài săn thú họ cũng không đến nỗi không có thức ăn.
Sửa soạn đầy đủ xong, Thiên Yến gùi cái giỏ đan từ nhánh cây ra ngoài, trong thôn đã không còn ai, giống đực đã đi săn từ sớm, giống cai phần lớn đã rời thôn đi hái quả, chỉ còn vài giống cái ở lại chăm sóc ấu thú không có năng lực tự vệ và giống đực bị thương.
Đọc truyện ngôn tình nữ cường giúp ta hiểu thêm về tính cách của các cô gái mạnh mẽ, độc lập. Những nhân vật này thường được xây dựng với cá tính mạnh, tự tin và không ngại đối mặt với khó khăn. Qua đó, người đọc có thể học hỏi được sự kiên cường, quyết đoán trong cuộc sống. Đây là nguồn cảm hứng để chúng ta trân trọng và ngưỡng mộ những cô gái có ý chí kiên định. Truyện Full
Vừa ra đến cửa thôn, thì bị người phía sau gọi lại.
“Thiên Yến, cô định đi đâu?”
Thiên Yến ngoái lại, là Kbuôr, nghe nói cô được hắn cứu từ ngoài mang về. Nhìn bàn tay còn quấn băng của hắn, Thiên Yến thấy áy náy, người ta cứu cô, mà cô vẫn chưa cảm ơn hắn đàng hoàng.
Khi mới tỉnh lại, cô sợ hãi, chỉ vội làm quen với nơi không thể tưởng tượng ra nổi này mà không nhớ phải đến cám ơn hắn, sau đó lại bị đưa qua làm bạn đời của Rbăm, buổi tối đầu tiên đã bị thương, nằm suốt một tuần liền trên giường, nay chỉ mới qua mấy ngày, cô lại bận đi tìm hạt giống, nên quên hẳn ân nhân cứu mạng.
Thiên Yến áy náy nhìn Kbuôr nói: “Kbuôr, cám ơn anh nha, anh đã cứu tôi, tôi vẫn chưa nói cám ơn anh nữa, vết thương của anh chưa đỡ sao?”
Kbuôr nghe vậy cười ha ha nói: “Chuyện nhỏ mà, không cần cảm ơn, nói nhỏ cô biết thôi, thật ra vết thương trên tay tôi khỏi từ sớm rồi, nhưng tôi muốn nhàn nhã nên làm bộ như chưa khỏi, cô nhất định đừng nói ra nha.”
Thiên Yến cũng cười, nhìn khuôn mặt anh tuấn mang nhiều nét chân thật của hắn, còn cặp mắt vàng khi cười thì cong cong nữa, không thể không thừa nhận hắn thật sự đẹp trai, nếu không tận mắt nhìn, căn bản không tin được hắn là giống đực thú nhân thô lỗ.
Thật ra Rbăm cũng rất đẹp, nhưng hắn chưa bao giờ cười dịu dàng với cô, không, phải nói là hắn chưa hề cười với cô, họ ở chung, ngoại trừ ăn cơm thì là làm chuyện kia.
Nhìn nét mặt cô dần dần cô đơn, Kbuôr quan tâm hỏi: “Xảy ra chuyện gì? Rbăm ức hiếp cô à?” Hắn biết Rbăm vốn định chọn bạn đời, nhưng bị các trưởng lão trong tộc ép phải chọn cô, trong lòng khó tránh bực bội, nhưng hắn cũng không đến nỗi không có phẩm chất đi ức hiếp giống cái. Nếu hắn ta thật sự hiếp đáp cô, hắn sẽ không ngại trả giá mà cướp cô lại, tuy cô không giống với giống cái trong tộc, nhưng lại làm hắn thương xót, muốn ôm cô vào ngực mà bảo vệ.

⬅ Trước Tiếp ➡