Lớp kẹo đường trôi theo nước, hiện ra ruột thuốc màu nâu đắng chát, Chu Thủy Nhung ngẩn ngơ nhìn, có vẻ không muốn uống.
Chu Yên về đến nhà thấy Chu Thủy Nhung ghé mặt trên bàn, thuốc vẫn còn nguyên, cô không vội mở miệng mà đi thay áo trước rồi cầm viên thuốc mới đưa đến trước mặt con gái. Chu Thủy Nhung giữ nguyên tư thế nằm sấp trên bàn, ngẩng đầu nhìn mẹ phát ra hơi thở nặng nề cùng giọng khàn khàn: ''Mẹ.''
Chu Yên giơ tay sờ trán cô, vẫn còn rất nóng: ''Con thấy trong người thế nào?''
''Con không sao.''
Chu Yên nhìn đồng hồ rồi nói: ''Cha con về liền đấy, nếu muốn cha lên cơn giận thì không cần uống thuốc.''
Chu Thủy Nhung liền ngoan ngoãn cầm thuốc uống.
Cô không sợ cha mắng, chỉ sợ cha phiền lòng.
Chu Thủy Nhung năm nay 17 tuổi, cha là Tư Văn, chính là Tư Văn đó, mẹ là Chu Yên, cũng chính là Chu Yên kia . Vì sao cô họ Chu theo mẹ, không họ Tư? Vì cha cô nói, nếu Chu Yên tự nguyện đổi tên thành Tư Yên, thì Chu Thủy Nhung có thể mang họ Tư. Bản chuyển ngữ được thực hiện và
Chu Yên không muốn, nên Chu Thủy Nhung liền mang họ Chu. Việc này cũng không sao cả, chỉ một cái họ mà thôi, nhà họ không quan trọng chuyện này.
Vào hai ngày trước khi rời đảo, Chu Thủy Nhung và thuyền viên xảy ra xung đột, hắn nói nhiều còn cô lười cùng người khác dông dài, liền nhấn đầu hắn xuống biển cho uống no nước, lúc về liền bị cha phạt. Tư Văn bắt cô mang bao vũ khí 20 kg chạy 4 tiếng dọc bờ biển. Hôm đó mưa to cộng với cô tới ngày đèn đỏ, thế là bị bệnh.
Chu Yên ngồi xuống nói chuyện với cô: ''Con đã chọn quà cho Vannessa rồi à?''
Vannessa là cô bạn duy nhất của Chu Thủy Nhung trong trường tư cô đang học, ngày mai là sinh nhật bạn, Chu Thủy Nhung dành tâm huyết chuẩn bị cho cô ấy một món quà.
''Vâng.''
Chu Yên nói tiếp: ''Để tâm vậy không sao chứ?''
''Lần này chắc chắn mà.''
Hai người đang nói chuyện thì Tư Văn trở về.
Chu Yên theo bản năng ngừng trò chuyện với Chu Thủy Nhung, đi đến chỗ Tư Văn.
Tư Văn sau khi sống trên đảo vẫn không ngừng phát triển năng lực, anh nhất quyết không để bản thân dậm chân tại chỗ, thời gian như bỏ quên anh. Bất chợt nhìn lại, còn tưởng anh vẫn là người một tay che trời ở Kỳ Châu.
Bộ đôi cùng tiến, Chu Yên dưới tầm ảnh hưởng của anh, khác với sự sa đọa ngày trước, cũng học được thêm nhiều kỹ năng sống.
Chu Yên đến trước mặt anh, ngẩng đầu hỏi: ''Anh không để ý thời gian à?''
Tư Văn nghe thấy cũng hỏi lại: ''Anh về trễ sao?''
Chu Yên gật đầu: ''Vâng.''
Tư Văn cúi người hôn nhẹ mi mắt cô.
Cái hôn mang hơi lạnh từ bên ngoài, bị anh hôn, lòng Chu Yên xao động. Những đêm tối đầy toan tính trước kia mà họ đã trải qua, từng cái vuốt ve, xâm nhập trong quá khứ như phản ứng hóa học đồng thời lan ra, ngọn lửa nhiệt tình bùng lên, phát tán, thiêu đốt trí óc cô.
Chu Yên là hơi nghiện của Tư Văn, Tư Văn là độc của Chu Yên, mỗi lần bọn họ ở cùng nhau là một lần chứng minh điều này. Đuổi theo đối phương, tư tưởng khát vọng đối phương mãnh liệt, không màng điều gì khác.
Vào những thời khắc này, Chu Thủy Nhung đặc biệt vướng víu, cô luôn hiểu ý mà lặng lẽ tránh đi, cho bọn họ không gian riêng.
📚 Truyện Đề Xuất Bạn Nên Đọc
Ảnh Đế Và Tình Thật
Anh Trai Trong Bóng Đêm
Đừng Gọi Anh Là Chú, Gọi Là Ông Xã
Yêu Em Không Cần Lý Do
Chọc Ghẹo Cưng Chiều
Cẩu Lương Ngọt Ngào: Ép Ký Kết Hôn
Ông Bố Quyến Rũ Của Cô Chủ
Bạn Tốt Trong Căn Phòng Riêng
Vật Nhỏ Bị Chiếm Giữ
Bảo Bối Trên Trời: Tổng Tài Theo Đuổi Vợ Cũ
Thiếu Nữ Cả Nhà Muốn Chạm
Hoắc Tổng, Đừng Chọc Tới Em