Chu Yên chăm sóc cô đến nửa đêm, ngoài phòng Tư Văn cũng không ngủ, Chu Yên đi qua ngồi xuống bên cạnh, vươn tay qua trước mặt chồng.
Tư Văn bắt lấy tay Chu Yên.
Chu Yên hỏi: ''Chuẩn bị ổn thỏa rồi sao?''
''Ừm.''
''Anh nói xem nó giống ai? Bị vậy cũng không khóc.''
Tư Văn không trả lời.
Khi Chu Thủy Nhung tỉnh lại đã là chiều ngày hôm sau, cổ họng khô rang, vừa nuốt nghẹn một cái thì Chu Yên đi vào, phía sau là Tư Văn.
Nhìn hai người như có chuyện quan trọng muốn nói, Tư Văn chưa bao giờ vào phòng cô cả.
Chu Yên đưa cho Chu Thủy Nhung một bao thư.
Tay cầm lấy, Chu Thủy Nhung ngẩng đầu lên hỏi: ''Là gì vậy ạ?''
''Con mở ra xem.'' Chu Yên trả lời.
Chu Thủy Nhung mở thư ra, bên trong là vé máy bay tới Bắc Kinh, Trung Quốc, thời gian là tối nay, cô lại ngẩng đầu hỏi: ''Như vầy là sao ạ?''
Chu Yên nói: ''Con không phải rất tò mò về nơi đã sinh ra chúng ta sao? Hiện tại có thể đi xem một chuyến.''
Chu Thủy Nhung từ trên giường đứng dậy: ''Con có thể đến đó sao?''
Chu Yên và Tư Văn trao đổi ánh mắt: ''Có thể.''
''Còn cha mẹ thì sao?''
''Cha mẹ muốn ở lại thế giới riêng này.''
Chu Thủy Nhung cũng biết vậy.
Chu Yên nói thêm: ''Có gì thì gọi về nhé.''
Chu Thủy Nhung biết, cha không chỉ có tiếng nói ở đây, quan hệ bên ngoài cũng rộng rãi, dù cô ở bất kỳ nơi nào, cha đều có thể bảo vệ mình. Nhưng điều đó với cô không cần thiết, vì cô chính là con gái của Tư Văn.
Chu Yên cũng không chuẩn bị đồ đạc gì cho Chu Thủy Nhung, người đến an toàn là được, vật dụng có thể dùng tiền mua sau.
Khi Chu Thủy Nhung chuẩn bị lên đường, Tư Văn đưa cô một bộ vũ khí, đó là bộ súng máy bán tự động quý giá do chính Tư Văn cải tiến, nếu không vì con gái sắp đi xa, anh cũng không muốn lấy ra dùng.
Tư Văn từng nói, trên chiến trường, vũ khí chính là mạng của binh sĩ, muốn binh lính đầu hàng thì chỉ cần nắm được vũ khí của họ.
Chu Thủy Nhung khắc ghi câu nói ấy trong lòng, mười mấy năm qua đây là lần đầu tiên Tư Văn ưu ái cô đến vậy, giờ phút này tuy lại thấy không vui, nhưng cô vẫn cảm kích trước món quà đáng quý này.
Khi Chu Thủy Nhung rời đi, Chu Yên nói với Tư Văn: ''Anh nới lỏng vòng tay rồi sao?''
''Chắc chắn nó đã biết.''
''Chính là muốn để nó biết.''
Chu Yên đã hiểu, Tư Văn là muốn nhắn nhủ Chu Thủy Nhung, thân là cha cô, cô có vị trí quan trọng trong lòng mình, cô ra ngoài không cần sợ điều gì, vì Tư Văn sẽ bảo vệ cô. Chu Yên mỉm cười, ngón cái xoa vào vết hõm mềm mại dưới ngón tay cái Tư Văn *(Hổ khẩu).
*Hổ khẩu: Chỗ trũng giữa ngón cái và ngón trỏ, có huyệt hợp cốc trên đó.
''Chúng ta còn có thể trở về không?''
''Em muốn quay về không?''
Chu Yên thích giọng điệu của Tư Văn, có thể hay không thể không quan trọng, nếu như cô muốn, tất là có thể quay về.
''Không, không phải em nhớ nhà, anh ở đâu thì em sẽ ở đấy.''
''Em không sợ anh đem em đi bán sao?''
''Vậy em liền giúp anh kiếm tiền.''
Tư Văn liền nắm lấy tay Chu Yên, ngày xưa một tay che trời, anh không để ý. Bây giờ ở nơi này thì càng không để ý.